Người kể chuyện cuối cùng
Người kể chuyện cuối cùng
Ông Lộc là người duy nhất trong tổ năm ấy còn sống.
Mỗi năm, trường học lại mời ông đến nói chuyện.
Ông không nói lớn. Giọng chậm, trầm.
Nhưng từng câu đều khiến người nghe lặng đi.
“Chúng tôi không phải anh hùng…” – ông nói –
“Chỉ là những người không thể đứng yên.”
Một học sinh hỏi:
“Ông có sợ không?”
Ông cười:
“Có chứ.”
Cả lớp bất ngờ.
“Nhưng nếu ai cũng sợ mà dừng lại… thì sẽ không có con đường nào được mở.”
Ông dừng lại một chút.
Ánh mắt nhìn xa.
“Giờ chỉ còn tôi… kể lại.”
Không ai nói gì.
Nhưng ai cũng hiểu:
Một ngày nào đó… sẽ có người khác kể tiếp.


