Cựu chiến binh

Người kể chuyện lịch sử sống

Người kể chuyện lịch sử sống

Tây Ninh25/04/2026Hồ Đặng Ngọc Huyền (Xã Phước Vĩnh Tây)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có một người lính già, dù chiến tranh đã đi qua hơn nửa thế kỷ, vẫn hằng ngày dùng cánh tay còn lại của mình để "chăm sóc" cho ký ức. Đó là cựu chiến binh Nguyễn Văn Kiểm, người chiến sĩ của Tiểu đoàn 5 Nhà Bè năm xưa. Cuộc đời ông là một thước phim quay chậm về sự hy sinh, lòng dũng cảm và một tình đồng chí sắt son, không gì lay chuyển nổi.

Những ngày "hoa lửa" tại vùng đất chết

Ông Kiểm sinh năm 1946 tại xã Phước Lại, huyện Cần Giuộc. Vào năm 1967, khi tiếng súng cứu nước vang lên rộn rã, ông cùng Đại đội 316 đã bám trụ tại khu vực Cầu Kinh trong suốt 45 ngày đêm khốc liệt. Đó là những ngày mà bầu trời không lúc nào ngớt tiếng gầm rú của máy bay, mặt kinh dậy sóng bởi tàu chiến và pháo binh địch.

Giữa làn mưa đạn ấy, ông và các đồng đội đã chiến đấu vô cùng kiên cường. Họ đã tiêu diệt nhiều sinh lực địch, đánh chìm tàu và bắn rơi máy bay, viết nên những trang sử oanh liệt cho vùng đất Long An. Trong trận chiến sinh tử, ông đã bị thương nặng ở tay trái khi liều mình cứu đồng đội Tám Nghĩa. Lúc bấy giờ, nhìn đồng đội ngã xuống, ông cứ ngỡ người anh em ấy đã hy sinh. Sự nghẹn ngào chỉ thực sự vỡ òa thành niềm hạnh phúc khi hai người bất ngờ hội ngộ tại trạm y tế sau trận đánh. Đến năm 1970, ông vĩnh viễn mất đi cánh tay phải do trúng đạn, trở thành thương binh nặng nhưng ý chí kiên cường vẫn không hề mai một.

Trách nhiệm với người nằm lại

Chiến tranh kết thúc, nhiều đồng đội của ông đã nằm lại khi tuổi đời còn rất trẻ. Nỗi đau ấy trở thành động lực để ông Kiểm tự nguyện làm "người quản gia" cho ký ức. Trước khi Khu di tích Cầu Kinh được xây dựng vào năm 2013, chính ông là người đã lập miếu thờ để khói hương cho các liệt sĩ.

Mỗi ngày, ông đều đặn đến khu di tích để:

Lau dọn vệ sinh và chăm sóc từng nhành cây cảnh xung quanh.

Thắp những nén nhang thơm để tưởng nhớ về những người anh em năm xưa.

Trông nom, gìn giữ di tích bằng tất cả tình yêu và trách nhiệm.

Ông làm những việc này không phải vì tiền bạc hay danh lợi, mà vì niềm vui được sống gần bên đồng đội và vì trách nhiệm với lịch sử. Khi kể chuyện chiến đấu, giọng ông hào hùng như tiếng trống trận, nhưng hễ nhắc đến tên những người bạn đã khuất, ông lại nghẹn ngào trong nước mắt.

Bài học về lòng biết ơn

Hình ảnh ông Nguyễn Văn Kiểm là minh chứng sống động nhất cho hình tượng người lính: anh dũng trong chiến tranh và giàu tình nghĩa giữa thời bình. Ông không chỉ giữ gìn một khu di tích, mà đang gìn giữ "linh hồn" của một thời đại hào hùng.

Câu chuyện của ông là tấm gương sáng cho thế hệ trẻ chúng ta noi theo. Nó nhắc nhở mỗi chúng ta về lòng biết ơn sâu sắc đối với những người đã ngã xuống và trách nhiệm phải bảo tồn, phát huy những giá trị lịch sử của dân tộc. Học tập bác Kiểm, chúng ta học cách sống thủy chung, nghĩa tình và luôn biết trân trọng nền hòa bình mà cha ông đã đổi bằng máu xương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người kể chuyện lịch sử sống | Câu chuyện thời hoa lửa