Cựu chiến binh

NGƯỜI KỂ CHUYỆN Ở NHÀ VĂN HÓA

An Giang18/08/2026Xã Ia Chim (Đoàn xã Ia Chim)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Quý thường đến nhà văn hóa làng vào mỗi tối.

Ở đó có một chiếc ghế dài.

Ông ngồi và kể chuyện cho thanh niên.

Ông không đọc sách.

Ông kể những điều mình đã trải qua.

Có hôm ông kể về những người bạn.

Có hôm kể về một chuyến hành quân.

Có hôm chỉ kể chuyện một bữa cơm.

Người trẻ ban đầu nghe vì tò mò.

Sau đó họ bắt đầu hỏi.

Tại sao ngày trước thiếu thốn như vậy mà mọi người vẫn cố gắng?

Tại sao những người trẻ lại có thể sống trong điều kiện khó khăn?

Ông không đưa ra câu trả lời lớn.

Ông nói vì khi ấy mỗi người đều có một điều để tin.

Có người tin vào ngày đất nước hòa bình.

Có người tin mình sẽ trở về.

Có người chỉ mong gia đình được bình yên.

Những niềm tin nhỏ cộng lại thành sức mạnh.

Ông thường nhắc thanh niên đừng chỉ nhớ chiến tranh bằng những con số.

Đằng sau mỗi con số là một con người.

Một người mẹ.

Một người cha.

Một người vợ.

Một người bạn.

Một người từng có ước mơ.

Một tối, ông không đến nhà văn hóa.

Mọi người chờ.

Sau đó biết ông bị mệt.

Một nhóm thanh niên đến thăm.

Họ bảo từ nay ông cứ nghỉ, họ sẽ kể thay.

Ông cười.

Ông nói kể chuyện không khó.

Khó là phải nhớ đúng và kể bằng sự chân thành.

Sau này, những buổi sinh hoạt vẫn tiếp tục.

Thanh niên thay nhau kể lại những câu chuyện ông từng kể.

Ông ngồi phía dưới nghe.

Có lúc ông sửa một chi tiết.

Có lúc ông chỉ mỉm cười.

Ông hiểu rằng câu chuyện của một thế hệ chỉ thực sự sống lâu khi thế hệ sau chịu lắng nghe và kể lại.

Nhà văn hóa làng vẫn sáng đèn mỗi tối.

Và những câu chuyện thời hoa lửa tiếp tục được truyền từ người này sang người khác.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn