Bài viết

Người kéo pháo lên núi

Nghệ An18/07/2026Lữ Văn Phuôm (Đoàn xã Hữu Kiệm)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những ngày đầu năm 1954, giữa núi rừng Tây Bắc, chúng tôi nhận nhiệm vụ đưa những khẩu pháo nặng vượt qua những con đường hiểm trở để vào trận địa. Nhìn khẩu pháo lớn nằm trước mắt, ai cũng hiểu rằng đưa được nó lên núi là một thử thách chưa từng có.

Đường vào trận địa quanh co giữa núi cao, vực sâu. Có những đoạn dốc dựng đứng, bánh xe pháo như muốn trượt xuống. Không có máy móc hiện đại, chúng tôi chỉ có đôi vai, đôi tay và ý chí của những người lính. Hàng chục, hàng trăm người cùng hô nhịp, kéo từng chút một.

"Giữ dây! Kéo lên!"

Tiếng hô vang giữa rừng núi Điện Biên. Mồ hôi hòa với đất đỏ, bàn tay chai sần vì nắm dây kéo pháo, nhưng không ai rời vị trí. Có lúc pháo nặng quá, cả đội phải dừng lại thở dốc. Nhìn những người đồng đội bên cạnh, tôi lại tự nhủ phải cố thêm một chút nữa.

Điều làm tôi xúc động nhất là sự giúp đỡ của nhân dân. Đồng bào Tây Bắc mở đường, dẫn lối, giúp bộ đội vận chuyển lương thực và chăm sóc những người bị thương. Trên những con đường núi ấy không chỉ có bước chân người lính, mà còn có sức mạnh của cả hậu phương.

Có những đêm trời lạnh buốt, chúng tôi nằm ngay bên khẩu pháo giữa rừng. Nhìn lên bầu trời đầy sao, tôi nghĩ về quê hương, về gia đình và về những đồng đội đã hy sinh trên chặng đường kháng chiến. Chúng tôi hiểu rằng khẩu pháo mình đang kéo không chỉ là một vũ khí, mà còn mang theo niềm tin vào ngày chiến thắng.

Rồi ngày mở màn chiến dịch cũng đến. Những khẩu pháo đã có mặt ở trận địa, sẵn sàng hướng nòng về phía quân thù. Khi tiếng pháo của ta vang lên giữa lòng chảo Điện Biên, chúng tôi biết rằng những ngày tháng gian khổ kéo pháo đã không vô nghĩa.

Sau này nhớ lại, tôi vẫn nghe tiếng hô kéo pháo giữa núi rừng năm ấy. Đó là âm thanh của ý chí, của tinh thần đồng đội và của quyết tâm "tất cả vì chiến thắng". Chúng tôi đã kéo những khẩu pháo bằng sức người, nhưng thực ra thứ đưa chúng vượt qua núi cao chính là lòng yêu nước và niềm tin vào độc lập, tự do của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn