Bài viết

Người Kéo Pháo Qua Dốc Núi

Ninh Bình16/05/2026Phạm Hồng Quân (Đoàn xã Khánh Thiện)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm kháng chiến chống Mỹ, tại chiến trường miền Tây Quảng Trị có một đơn vị pháo binh thường xuyên cơ động qua các dãy núi hiểm trở để chi viện cho bộ đội phía trước. Trong đơn vị ấy có một chàng trai quê Khánh Thiện vừa tròn hai mươi tuổi, sức vóc không lớn nhưng nổi tiếng bền bỉ và chịu khó. Những khẩu pháo nặng hàng tấn phải được kéo bằng sức người qua các con dốc trơn trượt giữa rừng sâu. Ban ngày đơn vị giấu pháo dưới tán cây, đến đêm mới bí mật hành quân để tránh máy bay địch phát hiện. Mỗi lần vượt dốc, hàng chục chiến sĩ phải căng dây kéo pháo từng chút một giữa bùn đất và đá núi. Một đêm cuối mùa mưa, đơn vị nhận lệnh đưa pháo lên điểm cao để kịp chi viện cho trận đánh lớn vào sáng hôm sau. Con đường độc đạo dẫn lên núi vừa hẹp vừa dốc, nhiều đoạn bùn ngập tới mắt cá chân. Ai nấy đều dồn hết sức kéo khẩu pháo nặng nề nhích lên từng mét. Khi đoàn pháo đi gần tới đỉnh dốc thì trời bất ngờ đổ mưa lớn. Đất dưới chân nhão ra khiến bánh pháo bị trượt lùi về phía sau. Tiếng chỉ huy vang lên dồn dập giữa màn mưa. Mọi người lập tức ghì chặt dây kéo để giữ khẩu pháo không lao xuống vực. Đúng lúc nguy hiểm nhất, một đoạn dây thừng bất ngờ bị đứt. Khẩu pháo rung mạnh rồi từ từ trôi lùi xuống dốc. Không kịp nghĩ nhiều, anh lao tới chèn vai vào bánh pháo cùng vài đồng đội khác để giữ lại. Đất đá dưới chân trượt liên tục, bùn bám kín quần áo nhưng anh vẫn nghiến răng ghì chặt. Những chiến sĩ phía trên nhanh chóng thay dây mới rồi đồng thanh hô kéo. Sau gần nửa giờ vật lộn giữa mưa rừng, khẩu pháo cuối cùng cũng được đưa lên vị trí an toàn. Khi mọi người thở phào nhẹ nhõm, anh mới nhận ra vai mình đã tím bầm vì bị bánh pháo ép mạnh. Rạng sáng hôm sau, từ trận địa trên đỉnh núi, những loạt pháo đầu tiên vang lên chi viện cho bộ binh phía trước. Ngồi tựa lưng vào vách đá, nhìn ánh lửa pháo sáng rực giữa màn sương núi, anh và đồng đội quên hết mệt mỏi của đêm kéo pháo đầy hiểm nguy. Sau ngày đất nước thống nhất, người lính pháo binh quê Khánh Thiện trở về với cuộc sống đời thường. Mỗi khi trái gió trở trời, vết thương ở vai lại đau nhức, nhắc ông nhớ về đêm kéo pháo qua dốc núi năm xưa. Với ông, đó không chỉ là ký ức của chiến tranh mà còn là ký ức về tình đồng đội và ý chí kiên cường của những người lính đã cùng nhau vượt qua gian khổ để bảo vệ Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người Kéo Pháo Qua Dốc Núi | Câu chuyện thời hoa lửa