NGƯỜI KHÁCH CUỐI CHIỀU
NGƯỜI KHÁCH CUỐI CHIỀU
Chiều muộn, một người lính già bước vào ngôi làng nhỏ.
Ông mang theo một chiếc ba lô cũ và một bức ảnh đã bạc màu.
Ông đứng trước một căn nhà rất lâu.
Một bà cụ mở cửa.
— Ông tìm ai?
Người lính nhìn bà.
— Tôi tìm một cô gái tên Hoa.
Bà cụ im lặng.
— Tôi là Hoa.
Người lính run rẩy lấy bức ảnh ra.
Trong ảnh là một cô gái trẻ đứng bên cạnh một chàng trai mặc quân phục.
Hoa nhìn bức ảnh rồi nhìn người đàn ông trước mặt.
Bà không nhận ra ông.
— Ông là ai?
Người lính cười buồn.
— Tôi là người đã hứa sẽ trở về.
Hoa sững người.
Bà nhìn thật kỹ gương mặt ông.
Hơn năm mươi năm đã trôi qua.
Người con trai trong bức ảnh có mái tóc đen và nụ cười trẻ tuổi.
Người trước mặt là một ông già tóc bạc.
Nhưng đôi mắt ấy...
Hoa bật khóc.
— Anh... là Bình?
Ông gật đầu.
Hai người ngồi trước hiên nhà cho đến khi trời tối.
Bình kể rằng ông từng bị thương nặng và mất liên lạc với đơn vị. Sau chiến tranh, ông mất nhiều năm mới tìm được đường về.
Nhưng ông không dám trở lại.
— Vì sao?
Hoa hỏi.
Bình nhìn xuống đôi bàn tay già nua.
— Anh sợ em đã quên.
Hoa lắc đầu.
— Em đã chờ anh rất lâu.
Bình cúi đầu.
— Anh xin lỗi.
Hoa mỉm cười.
— Đừng xin lỗi.
Bà lấy từ trong nhà ra một chiếc hộp gỗ.
Bên trong là những lá thư cũ.
Tất cả đều là thư Bình gửi từ chiến trường.
Hoa chưa từng vứt một lá nào.
— Em vẫn giữ chúng?
— Em giữ lời hứa của anh.
Bình bật khóc.
Ngoài sân, ánh chiều cuối cùng đang tắt dần.
Hai người đã bỏ lỡ hơn nửa thế kỷ.
Nhưng khi Bình đứng lên ra về, Hoa gọi:
— Ngày mai anh có đến nữa không?
Bình quay lại.
Ông cười:
— Có.
Hoa gật đầu.
— Vậy em chờ.
Ngày hôm sau, Bình trở lại.
Rồi ngày hôm sau nữa.
Hai người già thường ngồi bên hiên nhà, kể cho nhau nghe những năm tháng đã mất.
Họ không thể lấy lại tuổi trẻ.
Không thể quay lại ngày chia tay.
Nhưng họ vẫn còn những buổi chiều bình yên.
Một năm sau, Bình mất.
Trước khi nhắm mắt, ông nắm tay Hoa:
— Anh xin lỗi vì đã về muộn.
Hoa mỉm cười.
— Không muộn đâu.
Bình nhìn bà.
— Thật sao?
— Vì cuối cùng anh vẫn về.
Ngoài cửa sổ, một bông hoa đỏ đang nở.
Hoa ngồi bên cạnh ông rất lâu.
Bà không khóc.
Bởi bà biết lời hứa năm xưa cuối cùng đã được thực hiện.
**Có những người trở về sau cả một đời.
Muộn đến mức không còn tuổi trẻ.
Nhưng đôi khi, chỉ cần một lần trở về cũng đủ để khép lại một lời hứa đã dang dở.**


