Người Khiêng Cáng Trong Đêm
Những năm chiến tranh chống Mỹ, tại chiến trường Quảng Trị có một tổ tải thương chuyên đưa các chiến sĩ bị thương từ trận địa về tuyến sau điều trị. Trong tổ ấy có một thanh niên quê Khánh Thiện còn rất trẻ nhưng nổi tiếng nhanh nhẹn và gan dạ.
Công việc của anh là cùng đồng đội khiêng cáng vượt qua những đoạn đường đầy hố bom, giao thông hào và rừng cháy để đưa thương binh về trạm quân y an toàn. Những chuyến đi thường diễn ra vào ban đêm để tránh máy bay và pháo kích.
Có những hôm vừa đưa thương binh về tới nơi, anh lại lập tức quay trở ra mặt trận đón chuyến khác. Dù mệt đến đâu, mọi người trong tổ tải thương vẫn luôn cố gắng đi thật nhanh vì hiểu rằng mỗi phút chậm trễ đều có thể ảnh hưởng tới tính mạng người bị thương.
Một đêm giữa mùa hè đỏ lửa, đơn vị nhận tin có nhiều chiến sĩ bị thương đang mắc kẹt gần chân đồi sau trận pháo kích dữ dội. Tổ tải thương lập tức lên đường trong màn đêm đặc quánh khói súng.
Khi tới nơi, anh cùng đồng đội phát hiện một chiến sĩ bị thương nặng ở chân đang nằm trong hố bom cạn. Pháo địch vẫn nổ rải rác quanh khu vực khiến việc tiếp cận vô cùng nguy hiểm.
Không chút do dự, anh lao xuống hố bom cùng đồng đội băng bó tạm thời rồi đặt người chiến sĩ lên cáng. Con đường trở về trạm quân y dài hơn thường ngày vì nhiều đoạn giao thông hào đã bị sập.
Đi được nửa đường thì trời bất ngờ đổ mưa lớn. Đất đỏ nhão ra khiến chiếc cáng liên tục bị trượt. Có đoạn đường quá hẹp, anh phải cúi thấp người gánh gần hết sức nặng để giữ cáng không nghiêng.
Đúng lúc ấy, tiếng pháo lại vang lên phía sau. Một quả đạn rơi gần làm đất đá bắn tung tóe, cả tổ phải nằm rạp xuống che cho thương binh. Chờ tiếng nổ ngớt, mọi người lại tiếp tục lặng lẽ bước đi trong mưa đêm.
Gần sáng, tổ tải thương cuối cùng cũng đưa được người chiến sĩ tới trạm quân y an toàn. Khi thấy các y tá nhanh chóng tiếp nhận và cấp cứu cho thương binh, anh mới ngồi xuống bên hiên lán, đôi vai đau nhức vì suốt đêm gánh cáng vượt đường rừng.
Sau ngày đất nước hòa bình, người thanh niên tải thương quê Khánh Thiện trở về cuộc sống bình dị nơi quê nhà. Nhưng mỗi khi nghe tiếng mưa đêm rơi ngoài hiên, ông lại nhớ về những chuyến khiêng cáng năm xưa — những chuyến đi lặng lẽ giữa bom đạn để giành lại sự sống cho đồng đội nơi chiến trường khốc liệt.



