NGƯỜI KHỞI XƯỚNG PHONG TRÀO “BÌNH TÂY” Ở NGHỆ AN
Vũ Văn Bình
1. Từ một sĩ phu yêu nước đến người đứng lên chống Pháp
Trần Tấn là một nhân vật gắn với phong trào chống Pháp ở Nghệ An trong những năm đầu thực dân Pháp xâm lược Việt Nam. Ông thuộc lớp sĩ phu và thủ lĩnh địa phương đã đứng lên trước tình trạng chủ quyền đất nước bị đe dọa. Nghệ An khi ấy là một địa bàn có truyền thống yêu nước mạnh mẽ, thường xuyên xuất hiện các phong trào chống ngoại xâm. Khi quân Pháp mở rộng quyền kiểm soát, tinh thần phản kháng nhanh chóng lan rộng trong nhân dân.
Khoảng năm 1874, sau khi triều đình Huế ký Hiệp ước Giáp Tuất với Pháp, tình hình xã hội ở nhiều nơi trở nên căng thẳng. Một bộ phận sĩ phu và nhân dân không chấp nhận việc triều đình tiếp tục nhượng bộ trước thực dân Pháp. Tại Nghệ An, Trần Tấn cùng Đặng Như Mai và một số người khác tập hợp lực lượng, phản đối chính sách hòa hoãn và chủ trương chống Pháp. Hoạt động của ông thể hiện rõ tinh thần của một bộ phận sĩ phu Trung Kỳ lúc bấy giờ: đặt việc bảo vệ đất nước lên trên con đường công danh cá nhân.
2. “Bình Tây” – lời hiệu triệu trong một thời kỳ biến động
Trần Tấn được biết đến với vai trò thủ lĩnh của phong trào mang khẩu hiệu “Bình Tây” ở Nghệ An. “Bình Tây” có nghĩa là đánh dẹp quân Tây, trong bối cảnh lịch sử lúc đó được hiểu là chống lại sự xâm lược và thống trị của thực dân Pháp. Khẩu hiệu ấy phản ánh thái độ quyết liệt của những người không chấp nhận việc người Pháp ngày càng can thiệp sâu vào công việc của đất nước.
Phong trào của Trần Tấn không phải một cuộc chiến tranh có quân đội chính quy. Lực lượng chủ yếu được tập hợp từ nhân dân và những người yêu nước tại địa phương. Họ không có vũ khí hiện đại, cũng không có hậu cần được tổ chức theo mô hình quân đội. Vì vậy, hoạt động chống Pháp chủ yếu dựa vào sự ủng hộ của nhân dân và khả năng tập hợp lực lượng của các thủ lĩnh địa phương.
Điều đáng chú ý là phong trào xuất hiện trong một giai đoạn mà chính quyền triều Nguyễn đang cố gắng duy trì quan hệ hòa hoãn với Pháp. Vì vậy, những người như Trần Tấn không chỉ phản đối quân xâm lược mà còn thể hiện sự bất mãn đối với đường lối nhượng bộ của triều đình.
3. Nghệ An – mảnh đất của những người không chịu khuất phục
Nghệ An từ lâu đã nổi tiếng là vùng đất có truyền thống hiếu học và yêu nước. Trong thế kỷ XIX, nơi đây sản sinh nhiều sĩ phu và thủ lĩnh tham gia các phong trào chống ngoại xâm. Địa hình Nghệ An cũng khá đa dạng, gồm vùng đồng bằng ven biển, trung du và miền núi, tạo điều kiện để các lực lượng kháng chiến có thể tổ chức hoạt động ở nhiều địa bàn.
Trần Tấn đã dựa vào truyền thống ấy để tập hợp lực lượng. Những người tham gia phong trào không chỉ xuất phát từ tầng lớp sĩ phu mà còn có đông đảo nhân dân. Họ cùng chia sẻ một nỗi lo trước nguy cơ đất nước mất dần quyền tự chủ. Trong điều kiện thông tin liên lạc còn rất hạn chế, việc một phong trào có thể tập hợp được đông đảo người dân cho thấy sức ảnh hưởng của tinh thần chống Pháp lúc bấy giờ.
Tuy nhiên, sự chênh lệch về lực lượng khiến phong trào gặp rất nhiều khó khăn. Quân Pháp có vũ khí hiện đại hơn và ngày càng xây dựng được hệ thống kiểm soát chặt chẽ. Trong khi đó, lực lượng của Trần Tấn chủ yếu dựa vào vũ khí thô sơ và sự hỗ trợ của nhân dân.
4. Cuộc đối đầu với chính quyền triều Nguyễn
Một đặc điểm đáng chú ý của phong trào Trần Tấn là ông không chỉ đối đầu với lực lượng Pháp mà còn gặp sự phản đối từ chính triều đình nhà Nguyễn. Sau Hiệp ước Giáp Tuất năm 1874, triều đình chủ trương ổn định tình hình và tránh những cuộc xung đột mới với Pháp.
Trong khi đó, Trần Tấn và những người cùng chí hướng cho rằng việc nhượng bộ sẽ khiến thực dân Pháp ngày càng lấn tới. Vì vậy, phong trào “Bình Tây” trở thành một sự phản ứng mạnh mẽ trước chính sách mà họ cho là quá mềm yếu của triều đình.
Sự đối đầu này khiến lực lượng của Trần Tấn rơi vào tình thế rất khó khăn. Họ không chỉ phải đối phó với sức ép từ phía Pháp mà còn bị chính quyền nhà Nguyễn tìm cách đàn áp. Đây là một trong những nguyên nhân khiến phong trào không thể phát triển thành một cuộc kháng chiến lâu dài.
5. Một phong trào thất bại nhưng không vô nghĩa
Cuộc vận động của Trần Tấn cuối cùng không thể giành được thắng lợi. Lực lượng của ông bị đàn áp, phong trào dần tan rã. Nhưng thất bại về quân sự không có nghĩa là những người tham gia phong trào không để lại dấu ấn.
Điều quan trọng là phong trào đã phản ánh sự chuyển biến trong tư tưởng của một bộ phận sĩ phu và nhân dân Việt Nam. Họ bắt đầu nhận thức rõ hơn rằng thực dân Pháp không chỉ tìm kiếm những lợi ích thương mại mà đang từng bước thiết lập quyền cai trị trên đất nước Việt Nam. Vì vậy, chống Pháp trở thành nhiệm vụ mà họ cho là cấp thiết.
Trần Tấn cũng là một trong những nhân vật cho thấy phong trào yêu nước ở Nghệ An xuất hiện trước cả khi phong trào Cần Vương bùng nổ năm 1885. Những cuộc vận động ấy tạo nên một dòng chảy liên tục của tinh thần chống Pháp, từ các phong trào địa phương giữa thế kỷ XIX đến những cuộc khởi nghĩa lớn cuối thế kỷ XIX.
6. Dấu ấn của Trần Tấn trong lịch sử
Trần Tấn không để lại một cuộc khởi nghĩa kéo dài hàng chục năm như Hoàng Hoa Thám, cũng không có những trận đánh nổi tiếng như Nguyễn Trung Trực. Tuy nhiên, câu chuyện của ông có giá trị ở một khía cạnh khác: ông đại diện cho lớp người đã phản ứng quyết liệt trước quá trình Pháp từng bước áp đặt quyền lực lên Việt Nam.
Phong trào “Bình Tây” ở Nghệ An cho thấy tinh thần chống xâm lược không chỉ xuất hiện sau khi kinh thành Huế thất thủ năm 1885. Ngay từ những năm trước đó, nhiều sĩ phu và nhân dân đã nhận thấy nguy cơ mất nước và tìm cách chống lại sự bành trướng của thực dân Pháp.
Trần Tấn và những người cùng chí hướng có thể không giành được thắng lợi, nhưng họ đã lựa chọn đứng về phía kháng chiến trong một thời điểm mà tương quan lực lượng hoàn toàn bất lợi. Chính những cuộc đấu tranh như vậy đã góp phần hình thành truyền thống chống Pháp mạnh mẽ ở Nghệ An và Trung Kỳ.
Từ phong trào “Bình Tây” của Trần Tấn đến các cuộc khởi nghĩa Cần Vương sau này, tinh thần ấy tiếp tục được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác. Đó là một phần quan trọng trong lịch sử đấu tranh giành lại độc lập của dân tộc Việt Nam.

