Bài viết

Người không bước ra khỏi bóng tối

Hà Tĩnh24/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm hôm đó dài hơn bình thường.

Không phải vì thời gian kéo dài,
mà vì cảm giác không có điểm kết thúc.

Họ dừng lại ở một khoảng trống.

Không ánh sáng.

Không chuyển động.

Chỉ có bóng tối—dày đến mức tưởng như có thể chạm vào.

Anh đứng ở rìa.

Không vào sâu.

Không lùi lại.

Một người bước tiếp.

Chậm.

Không do dự.

Bóng tối nuốt lấy từng phần của cơ thể người đó.

Không có âm thanh.

Không có dấu hiệu gì cho thấy điều gì đang xảy ra.

Rồi—không còn thấy nữa.

Không phải biến mất đột ngột.

Mà là tan dần.

Như thể người ấy chưa từng đứng ở đó.

Không ai gọi.

Không ai bước theo.

Không phải vì sợ.

Mà vì hiểu—
có những không gian không thuộc về việc đi vào.

Họ chờ.

Không lâu.

Nhưng đủ để biết rằng
không ai sẽ bước ra nữa.

Khi rời đi,
không ai nhắc lại.

Không ai nhìn lại.

Nhưng trong mỗi bước chân sau đó,
có một phần bóng tối vẫn đi cùng.

Không nhìn thấy.

Nhưng không thể phủ nhận.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người không bước ra khỏi bóng tối | Câu chuyện thời hoa lửa