Người không có điểm bắt đầu
Anh không nhớ mình bắt đầu từ đâu.
Không phải vì quên.
Mà vì không có điểm khởi đầu rõ ràng.
Mọi thứ như đã luôn ở đó.
Anh nhìn xung quanh.
Không có dấu hiệu của một “trước đó”.
Không có dấu hiệu của một “sau này”.
Chỉ có hiện tại—
liên tục,
không gián đoạn.
Anh cố tìm một mốc.
Một sự kiện.
Một khoảnh khắc có thể gọi là bắt đầu.
Nhưng không có.
Như thể anh đã bước vào
một dòng chảy không có điểm đầu.
Anh không hoảng.
Không cố thoát ra.
Chỉ đứng đó.
Và dần dần hiểu rằng—
có những tồn tại
không cần lý do để bắt đầu,
và cũng không cần một điểm để kết thúc.


