Người không còn gọi tên
Ngày đầu, anh còn gọi tên từng người.
Tiếng gọi vang lên trong đêm, có người đáp lại, có người không.
Những ngày sau, anh gọi ít hơn.
Không phải vì quên.
Mà vì hiểu—
có những cái tên, gọi lên cũng không thay đổi điều gì.
Đến một lúc, anh không gọi nữa.
Không phải vì không nhớ.
Mà vì những cái tên ấy
đã ở sẵn trong anh.
Không cần gọi.
Vẫn còn.



