NGƯỜI KHÔNG DÁM GỌI TÊN
Trong trận đó, họ mất ba người.
Nhưng không ai gọi tên họ nữa.
Không phải vì quên.
Mà vì… không dám.
Người ta nói, gọi tên nhiều quá…
sẽ đau hơn.
Ở đơn vị có một người tên Khánh.
Anh là người thân nhất của một trong ba người đó.
Trước đây, ngày nào anh cũng gọi tên bạn.
Gọi để trêu.
Gọi để nhờ.
Gọi vì quen.
Sau hôm đó…
anh không gọi nữa.
Một lần, có người vô tình nhắc lại cái tên ấy.
Khánh giật mình.
Như bị chạm vào một vết thương chưa kịp lành.
Đêm hôm đó, anh nói rất nhỏ:
– “Tôi sợ… nếu gọi lại… thì biết đâu… sẽ không chịu nổi.”
Không ai trả lời.
Vì ai cũng hiểu.
Có những cái tên…
khi còn sống thì rất bình thường.
Nhưng khi không còn…
lại trở thành thứ không ai dám chạm vào.



