NGƯỜI KHÔNG DÁM NHẬN LÁ THƯ
Sau chiến tranh, có một người nhận được thư.
Không phải thư của mình.
Mà là thư của người đã mất.
Gia đình nhờ anh mang về.
Anh cầm lá thư.
Biết rõ bên trong là gì.
Là những lời chưa kịp nói.
Là một lời hẹn.
Một lời hứa.
Anh đến trước cửa nhà.
Nhưng không gõ.
Đứng rất lâu.
Rồi quay đi.
Người ta hỏi:
– “Sao anh không đưa?”
Anh nói:
– “Tôi không có quyền.”
– “Sao lại không?”
Anh im lặng.
Rồi nói:
– “Vì người đó… chết trong lúc đi theo tôi.”
Không ai ép.
Không ai hỏi thêm.
Lá thư…
vẫn ở trong tay anh.
Nhàu theo năm tháng.
Như một điều…
không thể trao đi.



