NGƯỜI KHÔNG DÁM NHỚ NGÀY ĐÓ
Mỗi năm, đến ngày đó…
mọi người đều nhớ.
Họ thắp nhang.
Nhắc lại.
Kể chuyện.
Nhưng có một người…
luôn đi vắng.
Không bao giờ có mặt.
Một lần, có người hỏi:
– “Sao anh không đến?”
Anh trả lời:
– “Tôi không nhớ ngày đó.”
Người kia nói:
– “Không thể không nhớ.”
Anh im lặng.
Rồi nói:
– “Tôi không dám nhớ.”
Không ai hiểu.
Chỉ đến khi…
có người cũ nói nhỏ:
– “Hôm đó… chính anh là người ra lệnh tiến lên.”
Mọi người lặng đi.
Anh cúi đầu.
– “Nếu không có lệnh đó… có thể họ đã không chết.”
Không ai nói gì.
Vì họ biết…
chiến tranh không có “nếu”.
Nhưng với anh…
“nếu” là thứ sẽ theo anh…
đến hết đời.



