NGƯỜI KHÔNG DÁM VỀ NHÀ
Sau chiến tranh, ai cũng trở về.
Riêng anh…
không.
Không phải vì không còn nhà.
Mà vì…
không dám.
Gia đình anh chờ.
Mẹ già.
Em nhỏ.
Nhưng anh chỉ đứng từ xa.
Nhìn.
Một lần, có người nhận ra:
– “Sao anh không vào?”
Anh lắc đầu:
– “Tôi không biết phải nói gì.”
– “Thì nói là anh còn sống.”
Anh cười buồn:
– “Nhưng tôi đã hứa… sẽ đưa anh tôi về cùng.”
Người anh đó…
đã không về.
Và anh…
không đủ can đảm bước vào nhà…
một mình.



