NGƯỜI KHÔNG ĐƯỢC GỌI TÊN
Tấm bia nhỏ, cũ.
Không có tên.
Chỉ hai chữ:
“Vô danh.”
Người đồng đội đứng trước đó rất lâu.
Ông đã đi qua nhiều nghĩa trang.
Đã đọc hàng trăm cái tên.
Nhưng chỉ dừng lại ở đây.
Ông khẽ nói:
– “Tao nhớ mày.”
Giọng ông rất nhẹ.
Như sợ người khác nghe thấy.
Gió thổi qua.
Cỏ lay.
Không ai trả lời.
Ông đứng thêm một lúc nữa.
Rồi quay đi.
Nhưng không ai biết…
ông vừa gọi tên một người…
chỉ còn tồn tại trong trí nhớ của một mình ông.



