Người không khuất giữa thời gian

Tháng Bảy về, trong sắc nắng vàng ấm áp, trong tiếng ve ngân rộn rã, lòng em lại lắng xuống một niềm xúc động thiêng liêng. Tháng Bảy – tháng của tri ân, tháng của lòng biết ơn sâu nặng – khi cả dân tộc hướng về Ngày Thương binh – Liệt sĩ 27/7 để tưởng nhớ và tri ân những người con ưu tú đã ngã xuống vì độc lập, tự do của Tổ quốc.
Là một đoàn viên thanh niên của thế hệ hôm nay, em hiểu rằng cuộc sống yên bình mà chúng em đang có được không phải tự nhiên mà có. Đằng sau những ngày tháng bình yên ấy là biết bao máu xương, nước mắt, mồ hôi và tuổi xuân của các anh, các chị – những người lính, người thanh niên xung phong, những thương binh, bệnh binh đã hiến dâng tất cả cho đất nước.
Các anh đã ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ – tuổi mười tám, đôi mươi, khi bao ước mơ, khát vọng còn đang dang dở. Các anh lên đường không vì điều gì khác ngoài hai tiếng “Tổ quốc” thiêng liêng. Trên những cung đường Trường Sơn rực lửa, giữa khói bom và mưa đạn, các anh vẫn mỉm cười, vẫn hát vang bài ca chiến thắng. Và dù nhiều người không trở về, máu các anh đã hòa vào đất mẹ, để đất nước hôm nay được hồi sinh.
Có những người trở về với vết thương hằn sâu trên thân thể, nhưng trong ánh mắt họ vẫn ánh lên niềm tự hào, niềm tin sắt son vào lý tưởng năm xưa. Những cánh tay không còn nguyên vẹn vẫn gieo hạt nơi đồng ruộng, những đôi chân khập khiễng vẫn vững bước trong công cuộc dựng xây quê hương.
Các bác thương binh – bệnh binh, với nghị lực phi thường và tấm lòng yêu đời, đã dạy chúng em hiểu rằng: vết thương của thể xác có thể liền sẹo, nhưng tinh thần của người lính thì mãi mãi không bao giờ gục ngã.
Em nhớ mãi hình ảnh những bác thương binh trong làng – mái tóc bạc phơ, bước đi chậm rãi, nhưng mỗi khi nhắc về đồng đội, ánh mắt lại sáng lên lạ kỳ. Trong câu chuyện của các bác, chúng em nghe thấy cả tiếng bom rơi, tiếng súng nổ, và cả tiếng hát át tiếng đạn của những người trẻ tuổi năm nào.
Những ký ức ấy, dù đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, vẫn là ngọn lửa truyền thống thắp sáng trong tim thế hệ trẻ chúng em hôm nay.
Chúng em – những đoàn viên thanh niên – xin hứa sẽ tiếp bước con đường mà các anh đã đi qua, sống xứng đáng với những hy sinh lớn lao ấy.
Chúng em sẽ học tập, rèn luyện, cống hiến hết mình, mang sức trẻ và trí tuệ để xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp, văn minh.
Chúng em sẽ không quên, không bao giờ quên rằng mỗi tấc đất quê hương đều có dấu chân của những người lính, mỗi nhịp sống hôm nay đều được đánh đổi bằng máu xương của cha anh.
Xin được gửi ngàn lời tri ân đến các bác thương binh, bệnh binh, những người mẹ Việt Nam anh hùng, những liệt sĩ đã vĩnh viễn nằm lại trong lòng đất mẹ.
Xin cảm ơn các anh – những người đã hy sinh một phần thân thể để bảo vệ toàn vẹn non sông.
Các anh đã viết nên khúc tráng ca bất tử cho dân tộc, để từ đó, thế hệ chúng em được sống, được mơ ước và được vươn lên trong hòa bình.
Dẫu thời gian có trôi, dẫu thế hệ này nối tiếp thế hệ khác, thì lòng biết ơn ấy sẽ mãi mãi được khắc sâu trong tim mỗi người trẻ Việt Nam.
Chúng em xin nguyện giữ vững niềm tin, lý tưởng và khát vọng, để xứng đáng là thế hệ tiếp nối – thế hệ của hòa bình, nhưng mang trong tim ngọn lửa bất diệt của những người anh hùng năm xưa.



