NGƯỜI KHÔNG KỊP GỌI TÊN
Trong chiến tranh, có những cái chết… không kịp gọi tên.
Trận đánh diễn ra quá nhanh.
Quá dữ dội.
Mọi thứ diễn ra trong chớp mắt.
Trong một trận như vậy, có một người lính trẻ ngã xuống.
Không ai biết tên anh.
Không ai kịp hỏi.
Chỉ biết anh mới đến đơn vị vài ngày.
Sau trận đánh, đồng đội chôn cất anh bên bìa rừng.
Một người nói:
– “Phải có cái gì đó… để nhớ.”
Họ không có giấy tờ.
Không có thông tin.
Chỉ có một chiếc khăn tay trong túi anh.
Thêu chữ “M”.
Thế là họ gọi anh là “M”.
Không rõ là Minh, Mạnh hay Mười.
Chỉ là “M”.
Từ đó, mỗi lần đi qua, họ lại nhắc:
– “Ở đây có một người tên M.”
Sau chiến tranh, có một người phụ nữ đến tìm.
Bà hỏi từng đơn vị.
Mang theo một chiếc khăn giống hệt.
Trên đó cũng thêu chữ “M”.
Không ai dám chắc.
Nhưng họ dẫn bà đến mộ.
Bà quỳ xuống.
Không khóc lớn.
Chỉ thì thầm:
– “Mạnh ơi…”
Có thể đúng.
Có thể không.
Nhưng từ khoảnh khắc ấy, “M” đã có tên.



