Người không kịp gọi tên
.
Ông Khoa kể về một khoảnh khắc rất ngắn, nhưng ám ảnh suốt đời.
Trong một trận đánh, đơn vị ông bị chia cắt. Khói bụi mù mịt, không nhìn rõ ai với ai.
Giữa lúc đó, ông thấy một người lính chạy về phía mình.
“Hình như là người quen… nhưng tôi không nhìn rõ,” ông nói.
Ông định gọi tên, nhưng chưa kịp cất tiếng thì một tiếng nổ vang lên.
Khi khói tan, người ấy đã không còn.
Sau trận đánh, ông hỏi khắp nơi, nhưng không ai biết chắc đó là ai.
“Có thể là bạn… có thể là người cùng đơn vị khác.”
Ông trầm ngâm:
“Đến bây giờ, tôi vẫn day dứt… vì đã không kịp gọi tên.”



