Bài viết

Người không kịp nói lời tạm biệt

Hà Tĩnh22/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Họ quen nhau trong một hoàn cảnh không ai mong muốn. Không có nhiều thời gian để tìm hiểu, nhưng lại đủ để hiểu nhau.

Người bạn ấy ít nói, nhưng mỗi lần mở lời đều rất chắc chắn.

Một buổi sáng, đơn vị nhận nhiệm vụ. Không có gì khác so với những lần trước.

Không ai nghĩ đó sẽ là lần cuối.

Trước khi đi, anh định nói một điều gì đó. Nhưng rồi thôi.

“Để sau.” – anh nghĩ.

Nhưng “sau” không đến.

Khi trở về, anh không thấy người bạn đó.

Không ai giải thích chi tiết. Không ai kể lại đầy đủ.

Chỉ là một sự thiếu vắng.

Anh ngồi xuống chỗ quen thuộc. Vị trí bên cạnh trống.

Anh nhớ lại buổi sáng hôm đó. Câu nói chưa kịp nói.

Không phải điều gì quan trọng. Chỉ là một câu rất bình thường.

Nhưng giờ đây, nó trở thành điều không thể hoàn thành.

Những ngày sau, anh vẫn giữ thói quen nhìn sang bên cạnh.

Không phải vì quên.
Mà vì chưa quen với việc thiếu đi một người.

Nhiều năm trôi qua, ký ức không còn rõ ràng.

Anh không nhớ chính xác giọng nói,
không nhớ từng câu chuyện.

Nhưng vẫn nhớ cảm giác khi có người đó bên cạnh.

Và nhớ một điều—
có những lời tưởng như nhỏ bé,
nhưng khi không được nói ra,
lại trở thành điều khiến con người day dứt lâu nhất.

Từ đó, anh học cách nói.

Không trì hoãn.
Không chờ “lần sau”.

Vì anh hiểu—
không phải lúc nào “lần sau” cũng tồn tại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn