NGƯỜI KHÔNG NHẬN LỆNH LUI BINH - TRƯƠNG ĐỊNH
Những năm 1860, khi thực dân Pháp chiếm đóng Nam Kỳ, vùng Gò Công chìm trong khói lửa. Triều đình nhà Nguyễn ký hòa ước, ra lệnh cho các nghĩa quân giải tán.
Nhưng tại một vùng quê đầy nắng gió, Trương Định đứng trước một quyết định khó khăn: nghe lệnh triều đình hay tiếp tục chiến đấu? Đêm đó, ông trằn trọc không ngủ. Ngoài kia, tiếng dân làng bàn tán lo lắng. Họ sợ giặc, nhưng càng sợ mất nước.
Sáng hôm sau, Trương Định bước ra trước nghĩa quân. Giọng ông dứt khoát: “Triều đình có thể bỏ đất, nhưng ta không thể bỏ dân!” Câu nói ấy như ngọn lửa bùng lên trong lòng mọi người. Nghĩa quân đồng thanh xin theo ông chiến đấu.
Từ đó, ông được nhân dân tôn là “Bình Tây Đại Nguyên Soái”. Dù thiếu thốn vũ khí, nghĩa quân vẫn kiên cường chống giặc, bảo vệ từng tấc đất quê hương.
Dù cuối cùng ông hy sinh, nhưng tinh thần “không bỏ dân, không bỏ nước” vẫn còn mãi, trở thành biểu tượng bất khuất của người dân Nam Bộ.



