NGƯỜI KHÔNG NHẬN MÌNH LÀ ANH HÙNG
Trong lễ tuyên dương, tên anh được gọi.
Mọi người vỗ tay.
Họ nói anh đã dũng cảm.
Đã cứu nhiều người.
Anh bước lên.
Nhận giấy khen.
Nhưng tay anh run.
Một người hỏi:
– “Anh xúc động à?”
Anh lắc đầu:
– “Không.”
– “Vậy sao anh không vui?”
Anh nhìn tấm giấy.
Rồi nói:
– “Vì trong số những người tôi cứu… có một người tôi không cứu được.”
Người kia im lặng.
Anh nói tiếp:
– “Và người đó… là người đáng lẽ tôi phải cứu đầu tiên.”
Không ai hỏi thêm.
Buổi lễ vẫn tiếp tục.
Vỗ tay.
Chúc mừng.
Còn anh…
đứng đó.
Giữa những lời ca ngợi…
mà không thể nhận lấy.



