NGƯỜI KHÔNG NHỚ TÊN MÌNH
Người ta tìm thấy anh bên mép rừng, trong một buổi sáng sương mù dày đặc. Anh còn sống. Nhưng không nhớ mình là ai. Không giấy tờ. Không ký ức. Không tên. Dân làng gọi anh là “Người Lạ”. Anh sống nhờ trong một căn chòi nhỏ. Làm việc lặt vặt. Ít nói. Nhưng có một điều kỳ lạ: Mỗi khi nghe tiếng động lớn… anh giật mình. Mỗi khi thấy lửa… anh đứng sững. Như thể trong anh có một quá khứ rất sâu. Nhưng bị khóa lại. Một ngày, Minh và Hòa đến làng. “Anh từng là lính.” – Minh nói sau khi nhìn anh rất lâu. Người Lạ lắc đầu: “Tôi không nhớ.” Minh không nói thêm. Nhưng trong ánh mắt anh… có điều gì đó rất chắc chắn. Đêm hôm đó, một cơn giông lớn kéo đến. Sấm chớp. Mưa xối xả. Một tiếng sét đánh gần. Người Lạ ôm đầu. Ngã xuống. Hình ảnh vụt qua: Khói. Đạn. Tiếng gọi. “Khải! Nằm xuống!” Anh bật dậy. Thở dốc. “Khải…” Cái tên đó… vang lên trong đầu Sáng hôm sau, anh tìm Minh. “Tôi… nhớ được một cái tên.” Minh nhìn anh. Không bất ngờ. “Khải.” – anh nói. Hòa đứng lặng. Minh khẽ gật: “Đúng rồi.” Khải run tay. “Tôi… đã chết chưa?” Không ai trả lời. Chỉ có gió. Và một ký ức… vừa được mở ra. Nhưng không trọn vẹn. Khải nhớ rằng mình đã ở lại. Trong một trận đánh. Để người khác sống. Nhưng anh không nhớ… bằng cách nào mình sống sót. Điều đó trở thành nỗi ám ảnh. “Tại sao tôi còn sống?” – anh hỏi. Minh nhìn anh rất lâu. “Có lẽ… vì ai đó đã muốn vậy.” Khải im lặng. Tối hôm đó, anh ngồi một mình. Lần đầu tiên… anh gọi đúng tên mình. “Khải.” Và nước mắt… rơi.



