Người không quen yên tĩnh
Người không quen yên tĩnh
Sau chiến tranh, Hằng mất một thời gian dài để quen với sự yên tĩnh.
Ban đầu, cô thấy lạ.
Không có tiếng động.
Không có cảnh giác.
Đêm xuống, cô thường thức giấc.
Nghe ngóng.
Nhưng không có gì.
Chỉ là gió.
Chỉ là đêm.
Dần dần, cô học cách ngủ lại.
Học cách sống chậm hơn.
Nhưng có những lúc, cô vẫn thấy thiếu.
Không phải thiếu tiếng bom.
Mà thiếu cảm giác… được sống cùng đồng đội.



