NGƯỜI KHÔNG TRỞ VỀ
Có những người lính ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ.
Nguyễn Văn Ngọ là một trong những người như thế.
Anh chiến đấu và hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ.
Ở quê nhà, có một gia đình chờ đợi.
Một người mẹ.
Những người thân.
Một khoảng sân quen thuộc.
Có lẽ họ vẫn nghĩ sẽ có ngày người lính ấy trở về.
Nhưng chiến tranh không phải lúc nào cũng trả lại những người đã ra đi.
Ngày tin hy sinh về đến quê nhà, căn nhà có thể vẫn đứng đó.
Con đường vẫn thế.
Cây cối vẫn xanh.
Chỉ có một người sẽ không bao giờ bước qua cánh cửa ấy nữa.
Nhiều năm sau, người ta gọi anh bằng những danh hiệu trang trọng.
Nhưng với gia đình, anh vẫn là một người con.
Một người anh.
Một người em.
Một người đã từng ngồi bên mâm cơm nhà.
Đó là điều khiến chiến tranh trở nên đau đớn nhất.


