Bài viết

Người kỹ sư cầu đường và nhịp cầu nối "bờ vui"

Hưng Yên29/12/2025Nguyễn Văn Hậu (xã Chí Minh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh đi qua để lại những cây cầu gãy nát, những tuyến đường sắt bị cắt rời. Nhiệm vụ của thế hệ kỹ sư chúng bác ngày ấy là phải "nối liền khúc ruột miền Trung", làm cho huyết mạch giao thông cả nước thông suốt. Các cháu không tưởng tượng được sự thiếu thốn khi đó đâu: máy móc hỏng hóc, sắt thép hiếm hoi, chúng bác phải tận dụng từng đoạn ray cũ, từng tấm thép hoen gỉ để hàn gắn lại những nhịp cầu.

Bác nhớ lần tham gia sửa chữa cầu Hàm Rồng. Dưới lòng sông vẫn còn sót lại bom mìn chưa nổ, trên bờ là nắng cháy khô người. Chúng bác vừa thiết kế, vừa trực tiếp cùng công nhân khuân vác đá, đổ bê tông. Có những lúc phương án kỹ thuật gặp bế tắc, bác đã thức trắng nhiều đêm bên bàn vẽ để tìm cách xử lý. Khi đoàn tàu Thống Nhất đầu tiên lăn bánh qua cầu, tiếng còi tàu vang vọng giữa núi non, bác đã quỵ xuống vì xúc động. Nhịp cầu ấy không chỉ nối hai bờ sông, mà nó nối liền tình cảm Nam Bắc một nhà, nối liền khát vọng hồi sinh của một dân tộc sau bao năm khói lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn