Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGƯỜI KỸ SƯ GIỮ MẠCH MÁU GIAO THÔNG

Giữa những năm tháng chiến tranh ác liệt, khi máy bay Mỹ liên tục đánh phá các tuyến giao thông huyết mạch, kỹ sư Nguyễn Bá Phát cùng đồng đội ngày đêm bám cầu, bám đường, sửa chữa các công trình bị bom đạn tàn phá. Đối với ông, mỗi cây cầu được khôi phục là thêm một dòng hàng hóa, một đoàn xe, một niềm hy vọng được tiếp sức cho chiến trường miền Nam.

Tây Ninh13/06/2026Lưu Yến Nhi (xã An Lục Long)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm 1972, tuyến đường vận tải chiến lược nối hậu phương miền Bắc với các chiến trường miền Nam liên tục bị đánh phá.

Những cây cầu vừa sửa xong hôm trước, hôm sau đã bị bom đánh sập. Những đoạn đường vừa thông xe lại xuất hiện thêm nhiều hố bom mới.

Tại một công trường giao thông ở miền Trung, kỹ sư Nguyễn Bá Phát cùng hàng trăm công nhân và thanh niên xung phong nhận nhiệm vụ khôi phục cây cầu vừa bị đánh trúng.

Đây là cây cầu có vị trí đặc biệt quan trọng. Nếu không sửa chữa kịp thời, hàng nghìn tấn lương thực, vũ khí và thuốc men sẽ không thể tiếp tục vận chuyển vào chiến trường.

Ngay trong đêm, ông cùng đồng đội có mặt tại hiện trường.

Ánh đèn dầu được che kín bằng những tấm vải tối màu để tránh máy bay phát hiện.

Dưới lòng sông, nước chảy xiết.

Trên mặt cầu, từng khối bê tông bị bom xé nát.

Nhiều người cho rằng phải mất hàng tuần mới có thể khôi phục được công trình.

Nhưng Nguyễn Bá Phát không nghĩ vậy.

Ông tổ chức lực lượng làm việc liên tục theo từng ca.

Người dọn dẹp hiện trường.

Người gia cố trụ cầu.

Người vận chuyển vật tư.

Tất cả đều chạy đua với thời gian.

Khoảng nửa đêm, tiếng còi báo động vang lên.

Máy bay địch tiếp tục xuất hiện.

Mọi người nhanh chóng xuống hầm trú ẩn.

Bom nổ rung chuyển cả khu vực.

Khi đợt không kích kết thúc, nhiều hạng mục vừa sửa xong lại bị hư hỏng.

Có người mệt mỏi thở dài.

Nhưng Nguyễn Bá Phát chỉ nhẹ nhàng nói:

"Cầu hỏng thì sửa lại. Đường đứt thì nối lại. Chừng nào xe còn chạy là chừng đó chúng ta còn thắng."

Câu nói ấy trở thành động lực cho cả công trường.

Suốt ba ngày ba đêm liên tục, mọi người gần như không ngủ.

Bàn tay nhiều công nhân phồng rộp vì lao động quá sức.

Quần áo ai cũng lấm đầy bùn đất.

Nhưng không ai bỏ cuộc.

Đến rạng sáng ngày thứ tư, cây cầu tạm thời được khôi phục.

Đoàn xe vận tải đầu tiên chậm rãi lăn bánh qua cầu trong niềm vui vỡ òa của tất cả mọi người.

Đứng bên mép cầu nhìn từng chiếc xe nối đuôi nhau tiến về phía trước, Nguyễn Bá Phát lặng lẽ mỉm cười.

Ông hiểu rằng công việc của mình không trực tiếp cầm súng chiến đấu.

Nhưng mỗi cây cầu được nối lại chính là một phần đóng góp cho thắng lợi chung của dân tộc.

Nhiều năm sau chiến tranh, khi nhắc về những ngày tháng ấy, ông vẫn nhớ rõ hình ảnh những công nhân giao thông, thanh niên xung phong và bộ đội công binh đã cùng nhau giữ vững mạch máu giao thông của đất nước.

Đó là những con người bình dị nhưng đã góp phần làm nên những điều phi thường.

Thông điệp

Trong chiến tranh, mỗi người đều có một mặt trận riêng để cống hiến. Có người chiến đấu nơi tuyến đầu, có người âm thầm giữ đường, giữ cầu để bảo đảm hậu phương tiếp sức cho tiền tuyến. Tất cả đều góp phần làm nên thắng lợi của dân tộc.

Ý nghĩa giáo dục

Câu chuyện giúp thế hệ trẻ hiểu rằng giá trị của sự cống hiến không chỉ nằm ở những chiến công vang dội mà còn ở tinh thần trách nhiệm, sự tận tụy và ý chí vượt khó trong công việc hằng ngày. Đó cũng chính là phẩm chất cần được phát huy trong thời đại mới.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn