Người lái đò
Tên mẹ là Nguyễn Thị Suốt. Mọi người vẫn quen gọi mẹ là Mẹ Suốt. Mẹ sinh ra trong một gia đình nghèo ở Bảo Ninh, Quảng Bình. Cả cuộc đời mẹ gắn bó với dòng sông Nhật Lệ và chiếc đò nhỏ.
Năm 1964, khi chiến tranh ngày càng ác liệt, máy bay Mỹ liên tục ném bom xuống Quảng Bình. Dòng sông Nhật Lệ trở thành tuyến giao thông quan trọng để đưa bộ đội, thương binh, lương thực và vũ khí qua sông. Lúc ấy mẹ đã gần sáu mươi tuổi, nhưng mẹ nghĩ: "Nếu mình còn sức thì còn phải góp phần bảo vệ đất nước."
Thế là ngày nào mẹ cũng cầm chắc mái chèo. Tiếng bom nổ rung chuyển cả mặt sông, khói lửa mịt mù, nhưng mẹ vẫn chèo đò. Có những chuyến đò vừa rời bến thì máy bay lao tới. Mẹ bảo các chiến sĩ ngồi thấp xuống thuyền, còn mẹ vẫn bình tĩnh đưa mọi người sang bờ bên kia.
Nhiều người hỏi mẹ có sợ không. Mẹ cũng là con người, cũng biết sợ bom đạn. Nhưng mẹ nghĩ nếu mình dừng chèo thì các chiến sĩ sẽ không kịp làm nhiệm vụ. Vì vậy, mẹ chỉ biết nắm chặt mái chèo và tiếp tục vượt sông.
Mỗi chuyến đò an toàn là một niềm vui của mẹ. Nhìn các chiến sĩ mỉm cười khi đặt chân lên bờ, mẹ thấy mọi vất vả đều xứng đáng. Mẹ không nghĩ mình là anh hùng, mẹ chỉ làm điều mà một người dân Việt Nam nên làm khi Tổ quốc cần.
Nếu hôm nay các cháu được sống trong hòa bình, mẹ chỉ mong các cháu biết yêu quê hương, chăm chỉ học tập, đoàn kết và gìn giữ những điều tốt đẹp mà biết bao người đã hy sinh để có được. Đó là điều khiến mẹ hạnh phúc nhất.



