Cựu chiến binh

NGƯỜI LÁI ĐÒ BẾN TRE – NỮ ANH HÙNG MÙI THỊ THANH

NGƯỜI LÁI ĐÒ BẾN TRE – NỮ ANH HÙNG MÙI THỊ THANH

Hưng Yên26/11/2025Liên đội trường Tiểu học Đồng Tiến sưu tầm (xã Tân Tiến)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI LÁI ĐÒ BẾN TRE – NỮ ANH HÙNG MÙI THỊ THANH

Bác Nguyễn Tiến Linh – quê Đồng Tiến – QP – TB kể lại

Bác ngồi chống cây nạng gỗ, lưng hơi còng, kể bằng giọng chậm rãi:
“Ngày ấy, năm Bến Tre còn đang mịt mù khói súng, có một cô gái chỉ bằng tuổi mấy cháu học lớp 9 bây giờ, tên là Mùi Thị Thanh, quê ở Giồng Trôm. Cô làm nghề lái đò qua sông Hàm Luông. Cái nghề bình thường ấy lại thành vũ khí lợi hại.”

Bác ngừng lại, nhấp chén trà nóng, rồi cười hiền:
“Hễ bọn lính Mỹ hỏi:
– Con nhỏ kia, có thấy Việt Cộng không?
Cô Thanh tỉnh bơ, đáp:
– Ủa, Việt Cộng là ai? Có trả tiền đò không?
Vậy mà cô giấu hàng trăm cán bộ dưới đáy xuồng, che bằng buồng dừa, đưa qua sông an toàn.”

Một buổi tối tháng 10/1966, bác kể, tiếng đạn pháo rền như sét. Cô Thanh đang chở thương binh thì máy bay phát hiện. Một tên lính chĩa súng soi đèn, quát:
– Xuồng gì đi giữa đêm?
Cô Thanh chống sào, run lắm nhưng vẫn trả lời:
– Chở dừa đi bán chớ đi đâu!

Bác chậm rãi nói: “Tên lính không ngờ bên dưới tấm lá dừa là hai thương binh đang rên vì mất máu. Cô cứu họ, rồi còn giúp đưa tài liệu qua sông nhiều lần."

Năm 1967, cô bị lộ khi cứu thương một lần nữa. Trước họng súng kẻ thù, cô nói:
– Dân Bến Tre sống vì nước, có chết cũng vì nước thôi!

Bác trầm giọng:
“Mấy cháu ạ, cô bị bắn ngay trên bến sông, tay vẫn còn nắm chặt cây sào lái đò… Người ta bảo, máu cô hòa vào sông Hàm Luông, để nước đỏ suốt một đêm.”

🌿 Bài học gửi các cháu:
Không phải ai cũng cần cầm súng mới là anh hùng. Chỉ cần yêu nước, làm đúng điều mình có thể làm, nhỏ thôi, cũng đủ thành người lớn lao.

Câu chuyện “ Một thời hoa lửa” Liên đội trường Tiểu học Đồng Tiến sưu tầm

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn