Bài viết

Người Lái Đò Cảm Tử: Chuyến Đò Chở Nguyên Tổng Bí Thư Lê Khả Phiêu Giữa Lửa Đạn

Người Lái Đò Cảm Tử: Chuyến Đò Chở Nguyên Tổng Bí Thư Lê Khả Phiêu Giữa Lửa Đạn

Ninh Bình24/04/2026Nguyễn Minh Đức (Trường Cao đẳng Văn hoá Nghệ thuật và Du lịch Nam Định)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bối cảnh: Những năm 1965-1967, trên sông Ba Lòng (Quảng Trị), cựu thanh niên xung phong Đỗ Quốc Phong (khi đó là lính lái đò) đã trải qua những tháng ngày "ăn cơm với đạn".

Ông Phong (giọng rắn rỏi, pha chút hoài niệm): "Làm lính lái đò trên sông Ba Lòng hồi đó cực lắm. Không có đò máy, chỉ có mấy chiếc đò gỗ thôi. Dòng sông thì chảy xiết, có nhiều đá ngầm. Mà nguy hiểm nhất là máy bay B-52 của Mỹ, cứ đêm xuống là nó dội bom như trút nước. Tôi nhớ, có lần cả đơn vị phải học chèo đò cả tháng trời mới dám chở quân."

Một đồng đội: "Phong à, hôm nay mình lại có nhiệm vụ chở cán bộ cấp cao qua sông đó. Nghe nói là Uỷ viên Trung ương Đảng."

Ông Phong (hít một hơi sâu, gật đầu): "Tôi biết. Mấy chuyến này mình phải cẩn thận hơn nữa. Không được để xảy ra sai sót."

Diễn biến cao trào: Một trong những chuyến đi đáng nhớ nhất của ông Phong là khi chở ông Lê Khả Phiêu (khi đó là Uỷ viên Trung ương Đảng, Phó Chính ủy Quân khu Trị Thiên) vượt sông.

Ông Phong (kể lại, giọng đầy tự hào): "Đêm đó, trời tối đen như mực. Chúng tôi phải đi thật khẽ, thật nhanh để tránh sự phát hiện của địch. Khi máy bay địch thả pháo sáng, tôi phải dừng đò lại, úp mình xuống nước để ngụy trang. Lúc đó, nhìn ánh mắt của đồng chí Lê Khả Phiêu, tôi thấy một sự bình tĩnh phi thường. Đồng chí ấy nhìn tôi, rồi nói: 'Chú em cố gắng nhé. Nhiệm vụ này rất quan trọng. Các chú thanh niên xung phong quả là những người hùng thầm lặng.'"

(Ông Phong mỉm cười): "Lời nói đó của đồng chí ấy như tiếp thêm sức mạnh cho tôi. Tôi biết, mình không chỉ là người lái đò, mà còn là người bảo vệ cho cán bộ cách mạng, bảo vệ cho tương lai của đất nước. Sau này, khi nghe tin đồng chí Lê Khả Phiêu trở thành Tổng Bí thư, tôi thực sự rất xúc động. Tôi đã từng chở đồng chí ấy trên con đò nhỏ bé của mình."

Lời kể sau này: "Tôi chỉ là một người lính bình thường, làm nhiệm vụ của mình. Nhưng tôi luôn tự hào về những năm tháng tuổi trẻ đã cống hiến cho Tổ quốc. Những huân chương, huy chương tôi có được là sự ghi nhận, nhưng điều quý giá nhất vẫn là ký ức về những ngày tháng hào hùng đó, và những người đồng đội đã cùng tôi trải qua mưa bom bão đạn. Tôi mong thế hệ trẻ hôm nay sẽ hiểu và trân trọng những gì cha ông đã hy sinh."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn