Người lái đò cảm tử trên sông Ba Lòng
Từ giảng đường đến chiến trường khốc liệt Năm 1965, khi cánh cửa Đại học Sư phạm đang rộng mở, chàng trai trẻ Đỗ Quốc Phong đã gác lại giấc mơ đèn sách để gia nhập Đội thanh niên xung phong K53. Bước ngoặt khiến ý chí của ông "hóa thép" chính là lúc chứng kiến cảnh máy bay địch ném bom vào một trường mẫu giáo ở Hà Tĩnh, khiến những đứa trẻ vô tội ngã xuống ngay trên trang sách. Hình ảnh đau thương đó đã thổi bùng ngọn lửa căm thù, biến quyết tâm bảo vệ đồng bào thành hành động thực tế.

Người lái đò cảm tử trên sông Ba Lòng
Trong căn nhà nhỏ giữa lòng Hà Nội, ông Đỗ Quốc Phong (nguyên Chủ tịch Hội Cựu thanh niên xung phong TP. Hà Nội) vẫn lưu giữ những ký ức rực lửa của một thời "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước". Câu chuyện của ông là minh chứng sống động cho ý chí sắt đá của thế hệ thanh niên Hà thành hào hoa mà anh dũng.
Từ giảng đường đến chiến trường khốc liệt Năm 1965, khi cánh cửa Đại học Sư phạm đang rộng mở, chàng trai trẻ Đỗ Quốc Phong đã gác lại giấc mơ đèn sách để gia nhập Đội thanh niên xung phong K53. Bước ngoặt khiến ý chí của ông "hóa thép" chính là lúc chứng kiến cảnh máy bay địch ném bom vào một trường mẫu giáo ở Hà Tĩnh, khiến những đứa trẻ vô tội ngã xuống ngay trên trang sách. Hình ảnh đau thương đó đã thổi bùng ngọn lửa căm thù, biến quyết tâm bảo vệ đồng bào thành hành động thực tế.
Những đêm không ngủ trên dòng Ba Lòng Nhiệm vụ đặc biệt nhất trong cuộc đời binh nghiệp của ông là làm người lái đò trên sông Ba Lòng - điểm nút giao thông huyết mạch vận chuyển quân lương từ Bắc vào Nam tại tỉnh Quảng Trị.
Sáng tạo trong gian khó: Vì thuyền độc mộc quá nhỏ, ông đã cùng du kích địa phương vào rừng đốn cây, ròng rã 2 tháng trời để chế tạo con đò lớn dài 8-10m, đủ sức chở cả một trung đội khoảng 30 người.
Kỹ thuật sinh tử: Việc chèo đò độc mộc giữa dòng nước xiết, đầy đá ngầm là một nghệ thuật đầy nguy hiểm. Ông và đồng đội phải học cách đứng chéo chân, dùng sào và mái chèo phối hợp nhịp nhàng, làm việc từ 5 giờ chiều đến tận sáng hôm sau dưới sự quần thảo của máy bay B52 và pháo sáng của địch.
Máu và nước mắt: Có những đêm ông vừa chở quân vào, lại vừa chở thương binh ra; máu và nước mắt hòa cùng dòng sông lạnh buốt. Ông từng chứng kiến đồng đội hy sinh ngay trước mắt khi bom rơi trúng hầm trú ẩn, nỗi đau ấy càng làm tăng thêm quyết tâm chiến đấu.
Kỷ niệm với những người đồng chí Trong những năm tháng ấy, ông Phong từng vinh dự chèo đò đưa nguyên Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu (khi đó là Chính ủy Trung đoàn 9) qua sông. Sự động viên của những người lãnh đạo đã tiếp thêm sức mạnh cho người lính trẻ thủ đô kiên cường bám trụ bến đò. Với những thành tích xuất sắc, cuối năm 1967, ông được trao tặng danh hiệu "Dũng sĩ quyết thắng".
Sống xứng đáng với đồng đội đã nằm lại Sau chiến tranh, ông trở về tiếp tục cống hiến cho ngành giáo dục và sau đó là công tác Hội Cựu thanh niên xung phong. Dù mang trên mình nhiều huân chương cao quý, ông luôn tâm niệm: "Mình còn sống trở về là may mắn hơn hàng vạn đồng đội rồi. Vì thế, mình phải sống sao cho xứng đáng với họ".
Câu chuyện về người lái đò Đỗ Quốc Phong trên dòng Ba Lòng mãi là một "bông hoa lửa" rực rỡ, biểu tượng cho chủ nghĩa anh hùng cách mạng của một thế hệ thanh niên sẵn sàng hiến dâng tuổi thanh xuân cho độc lập, tự do của Tổ quốc



