Người Lái Đò Cảm Tử Và Dòng Sông Máu
Trên dòng sông Ba Lòng, huyết mạch giao thông bị địch đánh phá ác liệt, ông Phong cùng đồng đội đã đối mặt với muôn vàn khó khăn. Không chỉ vận chuyển quân lương, đạn dược, họ còn tự tay làm những chiếc đò lớn hơn để chở được nhiều người hơn, đảm bảo cho dòng chảy tiếp tế không bị gián đoạn. Những chuyến đò đêm, giữa dòng nước xiết và đá ngầm, đã trở thành biểu tượng cho sự hy sinh thầm lặng, cho tinh thần "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh".
Trong căn nhà nhỏ tại Hà Nội, ông Đỗ Quốc Phong, nguyên Chủ tịch Hội Cựu thanh niên xung phong TP.Hà Nội, đã kể lại ký ức tuổi đôi mươi của mình. Từ một chàng thư sinh Hà thành, ông đã khoác áo lính, trở thành một người lái đò cảm tử trên sông Ba Lòng huyền thoại. Lời hiệu triệu non sông đã thôi thúc ông, nhưng chính hình ảnh những đứa trẻ vô tội ngã xuống dưới bom đạn đã nung nấu ý chí căm thù, biến ông thành người chiến sĩ không lùi bước.
Trên dòng sông Ba Lòng, huyết mạch giao thông bị địch đánh phá ác liệt, ông Phong cùng đồng đội đã đối mặt với muôn vàn khó khăn. Không chỉ vận chuyển quân lương, đạn dược, họ còn tự tay làm những chiếc đò lớn hơn để chở được nhiều người hơn, đảm bảo cho dòng chảy tiếp tế không bị gián đoạn. Những chuyến đò đêm, giữa dòng nước xiết và đá ngầm, đã trở thành biểu tượng cho sự hy sinh thầm lặng, cho tinh thần "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh".
Cũng trên dòng sông Thạch Hãn, Quảng Trị, nữ du kích Nguyễn Thị Thu đã có những đêm không ngủ vượt mưa bom bão đạn để đưa đồng đội qua sông. Ở tuổi 17, bà Thu cùng bố chồng đã trở thành phương tiện sống còn cho hàng vạn sinh viên khoác áo lính tiến vào Thành cổ. Chiếc đò nhỏ bé ấy đã chở không chỉ chiến sĩ, mà còn cả những giấc mơ, những lời hứa dang dở, và cả những hơi thở cuối cùng. Bà Thu nhớ lại những khoảnh khắc nghẹn ngào khi tiễn đưa các chiến sĩ về với đất mẹ, những người mà bà đã chở qua sông nhưng không bao giờ còn có cơ hội nhìn thấy họ trở về.



