“Người lái đò cuối cùng”
Năm 1968, trên dòng sông Hiền Lương, nơi bom đạn vẫn rải rác, Huy – một chàng trai 17 tuổi – là người lái đò đưa lương thực, thuốc men và tin tức cho bộ đội qua sông. Một buổi chiều, khi sông dâng cao sau trận mưa lớn, Huy chèo đò qua giữa dòng nước xiết. Gió giật mạnh, cây cối xung quanh nghiêng rạp, bom địch thỉnh thoảng rơi gần bờ. Mỗi bước chèo là một quyết tâm giữ mạng sống cho đồng đội và những người dân ở hai bờ sông. Khi đưa được bao lương thực an toàn sang bờ, Huy nhìn dòng sông rộng
Năm 1968, trên dòng sông Hiền Lương, nơi bom đạn vẫn rải rác, Huy – một chàng trai 17 tuổi – là người lái đò đưa lương thực, thuốc men và tin tức cho bộ đội qua sông.
Một buổi chiều, khi sông dâng cao sau trận mưa lớn, Huy chèo đò qua giữa dòng nước xiết. Gió giật mạnh, cây cối xung quanh nghiêng rạp, bom địch thỉnh thoảng rơi gần bờ. Mỗi bước chèo là một quyết tâm giữ mạng sống cho đồng đội và những người dân ở hai bờ sông.
Khi đưa được bao lương thực an toàn sang bờ, Huy nhìn dòng sông rộng lớn, lòng tràn đầy tự hào. Cậu biết rằng những việc làm tưởng nhỏ bé của tuổi trẻ – chèo đò, vận chuyển, chăm sóc – thực ra là những đóng góp quý giá cho cuộc kháng chiến, giữ cho quê hương sáng mãi ngọn lửa dũng cảm.
Nhiều năm sau, Huy vẫn kể lại câu chuyện về dòng sông, về những đêm chèo đò trong gió mưa, và về thời hoa lửa mà tuổi trẻ đã trải qua, như một lời nhắc nhở rằng lòng dũng cảm, tình đồng đội và niềm tin sẽ không bao giờ tắt.


