Cựu chiến binh

NGƯỜI LÁI ĐÒ GIỮA ĐÊM SÔNG

Trong những năm chiến tranh, một bến sông quan trọng là tuyến vận chuyển bí mật của bộ đội. Khi địch phát hiện và phong tỏa, người lái đò già đã liều mình đưa cán bộ và tài liệu qua sông trong đêm tối, bất chấp nguy hiểm, góp phần giữ vững mạch liên lạc quan trọng.

Hà Tĩnh20/04/2026Nguyễn Hải Nam (Xã Kỳ Thượng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Lê Văn Khải, từng là chiến sĩ công binh phụ trách bảo đảm đường vận chuyển qua sông trong chiến tranh.

Có những con sông không chỉ là dòng nước, mà là ranh giới giữa sống và chết.

Bến sông nơi chúng tôi phụ trách nằm giữa hai bờ rừng rậm, nước chảy xiết và thường xuyên có tuần tra địch.

Người chèo đò ở đó là ông Trần Văn Bảy, một người đàn ông đã lớn tuổi nhưng rất rành dòng sông này. Chiếc thuyền gỗ cũ của ông là phương tiện duy nhất đưa người qua lại.

Đêm hôm đó, nhiệm vụ rất gấp: một nhóm giao liên phải đưa tài liệu quan trọng sang bờ bên kia.

Trong nhóm có Nguyễn Thị Loan, một nữ giao liên trẻ, nhanh nhẹn nhưng rất bình tĩnh.

Trời tối đen như mực.

Không có trăng.

Chỉ có tiếng nước vỗ vào mạn thuyền.

Ông Bảy khẽ nói:
“Đi đêm nay nguy hiểm lắm… nhưng không đi thì càng nguy hơn.”

Chúng tôi bắt đầu chèo thuyền ra giữa sông.

Giữa dòng nước, mọi âm thanh đều trở nên rõ rệt một cách đáng sợ.

Bất ngờ, từ phía bờ bên kia, ánh đèn pin quét xuống mặt sông.

“Địch tuần tra!” Loan thì thầm.

Ông Bảy lập tức giảm nhịp chèo, đưa thuyền nép vào một bụi lau sậy.

Tất cả nín thở.

Ánh đèn quét qua mặt nước, dừng lại vài giây ngay gần chỗ chúng tôi.

Không ai dám cử động.

Chỉ cần một tiếng động nhỏ thôi, mọi thứ sẽ kết thúc.

Một con sóng nhỏ vỗ vào mạn thuyền.

Ông Bảy dùng tay giữ chặt thuyền, không để trôi đi.

Ánh đèn cuối cùng cũng rời đi.

Mọi người thở ra nhẹ nhõm.

Ông Bảy nói nhỏ:
“Qua được đoạn này rồi… còn nửa sông nữa.”

Thuyền tiếp tục di chuyển trong bóng tối.

Khi gần đến bờ bên kia, một tiếng động lớn từ xa vang lên — có thể là pháo sáng hoặc báo động.

Ông Bảy không chần chừ, tăng tốc chèo.

“Nhanh lên! Sắp tới rồi!” ông nói gấp.

Loan ôm chặt túi tài liệu, giữ sát người.

Cuối cùng, con thuyền cập bờ an toàn.

Khi vừa bước lên bờ, cả nhóm lập tức tản vào rừng để tránh bị phát hiện.

Ông Bảy đứng lại một lúc, nhìn dòng sông tối đen rồi nói:
“Chừng nào còn người cần qua sông… tôi còn chèo.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn