Bài viết

NGƯỜI LÁI ĐÒ THẦM LẶNG: NHỮNG CON NGƯỜI KHÔNG CẦM SÚNG NHƯNG GÓP PHẦN LÀM NÊN CHIẾN THẮNG.

Đà Nẵng20/05/2026Trường Đại học Công nghệ Thông tin và Truyền thông Việt Hàn (Trường Đại học Công nghệ Thông tin và Truyền thông Việt Hàn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những trang sử hào hùng của dân tộc, có những con người bước ra từ chiến trận với súng trên tay, tên tuổi được khắc ghi. Nhưng cũng có những con người lặng lẽ đứng phía sau, không quân hàm, không huân chương rực rỡ – mà vẫn góp phần làm nên chiến thắng. Họ là những người lái đò thầm lặng bên dòng Sông Thạch Hãn.

Mùa hè năm 1972, trong Trận chiến 81 ngày đêm Thành cổ Quảng Trị, dòng sông Thạch Hãn không chỉ là tuyến vận chuyển, mà còn là tuyến sinh tử. Những chuyến đò ngày đêm vượt sông, đưa bộ đội, vũ khí, lương thực sang bờ bên kia – nơi Thành cổ Quảng Trị đang oằn mình dưới mưa bom bão đạn.

Người chèo đò không phải là lính chiến. Họ là dân công, là nông dân, là những người bình thường của làng quê Quảng Trị. Có người đã lớn tuổi, có người còn rất trẻ. Họ không cầm súng, nhưng lại đối mặt với hiểm nguy không kém bất kỳ chiến sĩ nào.

Mỗi chuyến đò là một lần đánh cược với số phận. Họ chèo trong đêm tối, giữa ánh pháo sáng và làn đạn xé gió. Không la hét, không hoảng loạn – chỉ có sự bình tĩnh đến lạ thường. Họ hiểu rằng, sau lưng mình là những người lính đang chờ được tiếp viện. Nếu họ dừng lại, chiến tuyến có thể gãy.

Có những người lái đò đã thuộc lòng từng nhịp nước, từng khúc sông. Nhưng chiến tranh không bao giờ có quy luật. Một quả pháo rơi xuống có thể xóa sạch tất cả. Có những con đò đi mà không bao giờ cập bến. Có những mái chèo mãi mãi dừng lại giữa dòng.

Không ai ghi chép đầy đủ tên tuổi của họ. Không có những bài ca riêng dành cho họ. Nhưng chính họ – những con người vô danh ấy – đã góp phần giữ cho mạch sống của chiến trường không bị đứt đoạn.

Sau chiến tranh, dòng Sông Thạch Hãn lại hiền hòa chảy. Những con đò hôm nay chở người qua lại bình yên. Nhưng đâu đó trong ký ức của đất và nước, vẫn còn in dấu những mái chèo năm xưa – những mái chèo đã từng đưa lịch sử sang bờ chiến thắng.

“Người lái đò thầm lặng” không chỉ là một hình ảnh – đó là biểu tượng của sự hy sinh không tên, của lòng dũng cảm không cần ghi nhận.
Họ không cầm súng, nhưng chính họ đã góp phần làm nên chiến thắng. Và trong bản hùng ca của dân tộc, họ xứng đáng được nhớ đến như những người anh hùng lặng lẽ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn