NGƯỜI LÁI ĐÒ THẦM LẶNG TRÊN DÒNG BA LÒNG HUYỀN THOẠI
NGƯỜI LÁI ĐÒ THẦM LẶNG TRÊN DÒNG BA LÒNG HUYỀN THOẠI
Trong căn nhà nhỏ bình yên giữa lòng Hà Nội, mỗi khi nhắc về những năm tháng tuổi 20, đôi mắt của bác Đỗ Quốc Phong – nguyên Chủ tịch Hội Cựu thanh niên xung phong (TNXP) TP. Hà Nội – vẫn rực lên ngọn lửa của một thời “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước”. Với chúng ta – thế hệ trẻ hôm nay, câu chuyện của bác không chỉ là ký ức, mà là bản hùng ca về lòng yêu nước và ý chí sắt đá của một chàng thư sinh Hà thành.
Từ giấc mơ giảng đường đến lời hiệu triệu của non sông. Năm 1965, khi cánh cửa Đại học Sư phạm đang rộng mở, chàng thanh niên Đỗ Quốc Phong đã gác lại bút nghiên, xếp lại giấc mơ đèn sách để khoác lên mình màu áo xanh TNXP. Gia nhập đơn vị đặc biệt K53, bác mang theo nhiệt huyết của tuổi trẻ và tâm hồn lãng mạn của một người trai Hà Nội.
Nhưng, cái "chất" thép thực sự chỉ được tôi luyện khi bác tận mắt chứng kiến tội ác của kẻ thù tại Hà Tĩnh. Hình ảnh những đứa trẻ ngã xuống dưới làn bom, máu nhuộm đỏ trang sách, đã biến sự nhiệt huyết đơn thuần thành ngọn lửa căm thù sục sôi, thành quyết tâm sắt đá: Phải chiến đấu để bảo vệ đồng bào mình!
"Người lái đò" trên dòng sông Ba Lòng.Câu chuyện của bác Phong gắn liền với dòng sông Ba Lòng (Quảng Trị) – nơi được coi là điểm nút huyết mạch, vận chuyển hàng tấn lương thực, đạn dược chi viện cho chiến trường miền Nam.
Tại đây, bác cùng đồng đội đã làm nên những điều phi thường: Từ những chiếc đò độc mộc chông chênh, bác đã cùng du kích địa phương lên rừng đốn gỗ, dùng rìu khoét, dùng lửa đốt để tạo nên những con đò lớn, đủ sức chở cả một trung đội 30 người. Giữa màn đêm, khi máy bay Mỹ quần thảo và pháo sáng thả xuống như mưa, bác và đồng đội phải “bất động” trên mặt sông. Chỉ cần một tiếng động, một ánh lửa, bom đạn sẽ trút xuống. Bác nhớ lại: "Có những đêm chèo không biết bao nhiêu chuyến. Máu và nước mắt hòa vào dòng sông lạnh buốt". Đó là những đêm không ngủ, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết mỏng manh như một sợi tóc, nhưng chưa một phút giây nào ý chí của người lính trẻ ấy nao núng.
Không chỉ dũng cảm trên mặt trận, bác còn là biểu tượng của tinh thần ham học hỏi và sự tận tụy. Bác từng được nguyên Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu khen ngợi vì tinh thần kiên cường bám trụ bến đò dù ốm yếu. Sau những năm tháng khốc liệt, bác trở về tiếp tục cống hiến cho ngành giáo dục và công tác Hội Cựu TNXP, giữ vai trò đầu tàu trong suốt gần 2 thập kỷ.
Khi nhìn lại những tấm huân, huy chương lấp lánh trên ngực áo, bác chỉ nhẹ nhàng tâm sự: "Mình còn sống trở về là may mắn hơn hàng vạn đồng đội rồi. Vì thế, mình phải sống sao cho xứng đáng với họ". Bác Đỗ Quốc Phong là một trong những “bông hoa lửa” rực rỡ nhất đã nở giữa chiến trường khốc liệt để mang về mùa xuân cho đất nước hôm nay.
Câu chuyện của bác là lời nhắc nhở sâu sắc đối với mỗi đoàn viên, thanh niên: Sống có trách nhiệm, không chỉ cho bản thân mà cho cộng đồng, cho quê hương. Tiếp lửa truyền thống, đừng quên những gì cha anh đã đánh đổi để chúng ta có hòa bình như ngày hôm nay. Cống hiến không ngừng nghỉ, dù trong thời chiến hay thời bình, tinh thần "đâu cần thanh niên có, việc gì khó có thanh niên" vẫn luôn là kim chỉ nam cho hành động.
Xin gửi lời tri ân sâu sắc đến bác – người "lái đò" huyền thoại, người đã dùng cả thanh xuân để viết nên bản hùng ca bất diệt. Chúng cháu – thế hệ trẻ hôm nay – xin hứa sẽ tiếp bước ngọn lửa ấy, sống và cống hiến hết mình để xứng đáng với niềm tin của thế hệ cha anh!


