NGƯỜI LÁI ĐÒ TRÊN DÒNG SÔNG ĐỎ- MN PHÙ LƯƠNG
NGƯỜI LÁI ĐÒ TRÊN DÒNG SÔNG ĐỎ
Dòng sông đỏ phù sa chảy qua làng nhỏ đã nuôi sống bao thế hệ. Với ông Năm, con sông không chỉ là kế sinh nhai mà còn là con đường cách mạng. Ban ngày, ông là người lái đò chở khách qua sông. Ban đêm, chiếc đò cũ kỹ trở thành phương tiện đưa cán bộ vượt qua vòng vây của địch.
Ông Năm từng mất một người con trai trong một trận càn. Từ ngày ấy, mái tóc ông bạc nhanh hơn, nhưng ánh mắt thì cứng cỏi lạ thường. Ông nói:
– Nó chết rồi, nhưng sông còn chảy, cách mạng còn đi.
Mỗi chuyến đò đêm là một lần đối mặt với hiểm nguy. Địch đặt trạm gác dày đặc, soi đèn pin quét mặt nước. Ông Năm nắm chặt mái chèo, giả vờ say rượu, hát vu vơ những câu hò quê để che mắt chúng.
Có lần, địch phát hiện dấu hiệu khả nghi. Chúng nổ súng về phía đò. Ông Năm lập tức xoay mũi, lao vào đám lục bình dày. Đạn găm vào mạn thuyền, nước tràn vào. Nhưng nhờ kinh nghiệm sông nước, ông vẫn đưa được cán bộ sang bờ an toàn.
Đêm ấy, ông bị trúng đạn. Ông gục xuống trên chiếc đò thân quen. Trước khi nhắm mắt, ông thì thầm:
– Qua sông rồi… là được…
Sau hòa bình, chiếc đò được kéo lên bờ, đặt cạnh một tấm bia nhỏ. Dòng chữ khắc giản dị:
“Người lái đò đã chở cả cách mạng sang sông.”



