Người lái đò trên dòng sông ký ức
Trong những năm chiến tranh tại Quảng Bình cũ, những dòng sông không chỉ là cảnh sắc quê hương mà còn là những tuyến đường quan trọng phục vụ kháng chiến. Câu chuyện về một người lái đò từng đưa cán bộ, chiến sĩ và hàng hóa qua sông giữa những năm tháng bom đạn khắc họa sự gan dạ, tận tụy của những con người bình dị đã góp phần giữ vững mạch giao thông thời chiến.
Mỗi buổi chiều, khi đứng bên dòng sông quê, ông lại nhớ về những chuyến đò năm cũ.
Dòng nước hôm nay vẫn lặng lẽ trôi.
Những chiếc thuyền qua lại trong bình yên.
Nhưng trong ký ức của ông, đã từng có một thời mỗi chuyến sang sông đều gắn với trách nhiệm và sự nguy hiểm.
Ngày ấy, ông là một người lái đò trên một dòng sông thuộc quê hương Quảng Bình cũ.
Công việc của ông tưởng chừng giản dị.
Đưa người qua sông.
Chở hàng hóa.
Giúp bà con đi lại.
Nhưng trong chiến tranh, những chuyến đò ấy mang một ý nghĩa đặc biệt.
Bởi phía sau mỗi chuyến đi là những con người đang thực hiện nhiệm vụ.
Là những cán bộ cần di chuyển.
Là những chiến sĩ cần được hỗ trợ.
Là những nhu yếu phẩm cần đưa đến đúng nơi.
Ông kể, điều khó khăn nhất không phải là việc chèo đò.
Mà là phải luôn đối mặt với sự bất ngờ của chiến tranh.
Có những hôm đang giữa dòng thì nghe tiếng máy bay.
Mọi người phải nhanh chóng tìm cách đưa thuyền vào nơi kín đáo.
Có những đêm trời tối, không có ánh đèn dẫn đường, ông vẫn phải ghi nhớ từng đoạn sông, từng bãi đất để đưa người qua an toàn.
Dòng sông quê vốn quen thuộc từ thuở nhỏ.
Nhưng trong những năm tháng ấy, nó trở thành nơi ông gửi gắm cả sự cẩn trọng và trách nhiệm.
Ông nhớ nhất là những người từng đi qua chuyến đò của mình.
Có những chiến sĩ còn rất trẻ.
Có những cán bộ xa quê.
Có những người dân mang theo hàng hóa phục vụ kháng chiến.
Mỗi người một hoàn cảnh.
Nhưng ai cũng có chung một niềm tin vào ngày đất nước hòa bình.
Có lần, trong một đêm mưa lớn, ông nhận nhiệm vụ đưa một nhóm chiến sĩ qua sông.
Nước chảy mạnh.
Gió lớn.
Việc chèo chống vô cùng khó khăn.
Nhưng ông vẫn cố gắng đưa chuyến đò cập bến an toàn.
Khi đặt chân lên bờ, một người lính nắm tay ông và nói:
"Cảm ơn bác. Nhờ có những chuyến đò như thế này mà chúng cháu tiếp tục được làm nhiệm vụ."
Một câu nói ngắn ngủi nhưng khiến ông nhớ mãi.
Bởi lúc ấy ông hiểu rằng công việc của mình tuy nhỏ bé nhưng cũng là một phần trong cuộc kháng chiến chung.
Trong những năm tháng ấy, ông cũng chứng kiến nhiều mất mát.
Có những người từng ngồi trên chuyến đò hôm nay, nhưng sau đó không còn trở lại.
Có những gương mặt ông chỉ gặp một lần rồi trở thành ký ức.
Những điều ấy khiến ông càng trân trọng từng khoảnh khắc bình yên.
Sau ngày hòa bình, ông tiếp tục cuộc sống của một người dân quê.
Chiếc mái chèo năm xưa được ông giữ lại như một kỷ vật.
Con cháu hỏi:
"Ông giữ cái mái chèo cũ này làm gì?"
Ông chỉ cười:
"Nó đã từng đưa rất nhiều người qua một thời khó khăn."
Đối với ông, chiếc mái chèo ấy không chỉ là một dụng cụ lao động.
Nó là chứng nhân của những năm tháng mà nhân dân và bộ đội đã cùng nhau vượt qua thử thách.
Nhiều năm sau, khi quê hương đổi thay, những cây cầu mới nối đôi bờ, những chuyến đò không còn giữ vai trò như trước.
Nhưng trong lòng ông, dòng sông năm xưa vẫn luôn đặc biệt.
Bởi nơi ấy từng chứng kiến sự đoàn kết của con người trong gian khó.
Có người cầm súng.
Có người giữ đường.
Có người đưa đò.
Mỗi người một vị trí, nhưng đều góp một phần công sức để bảo vệ quê hương.
Dòng sông hôm nay vẫn chảy.
Nhưng bên dưới sự bình yên ấy là câu chuyện của một thời đã qua.
Một câu chuyện về những con người bình dị đã âm thầm chèo lái qua năm tháng chiến tranh, để đưa đất nước đi đến bến bờ hòa bình.


