Bài viết

Người lái đò trên dòng sông máu và hoa

Người lái đò trên dòng sông máu và hoa

Tây Ninh13/05/2026Nguyễn Ngọc Anh Thư (xã Nhơn Ninh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Thị Thu là nữ du kích kiên cường, người con ưu của mảnh đất Quảng Trị anh hùng. Trong chiến dịch 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ năm 1972, đã bất chấp hiểm nguy, dùng con đò nhỏ đưa hàng ngàn chiến sĩ vượt sông Thạch Hãn dưới làn mưa bom bão đạn, góp phần viết nên khúc tráng ca bất tử của dân tộc.

Bà Nguyễn Thị Thu sinh ra và lớn lên tại xã Triệu Phong, tỉnh Quảng Trị - nơi vốn là vùng đất giàu truyền thống cách mạng nhưng cũng đầy rẫy đau thương trong chiến tranh. Mùa hè đỏ lửa năm 1972, khi vừa tròn 17 tuổi, ở cái tuổi đẹp nhất của người con gái, bà đã sớm giác ngộ cách mạng và tham gia vào lực lượng du kích địa phương. Giữa những ngày khói lửa ấy, bà đã nén tình riêng sau lễ dạm ngõ đơn sơ với ông Nguyễn Câu để cùng bố chồng là cụ Nguyễn Con bám trụ lại dòng Thạch Hãn, dùng chiếc đò cào hến của gia đình phục vụ kháng chiến.

Dòng sông Thạch Hãn những ngày tháng đó không chỉ đục ngầu phù sa mà còn thấm đẫm máu của các chiến sĩ. Với tinh thần “tất cả cho tiền tuyến”, bà Thu đã không quản ngày đêm, kiên cường chèo lái con đò nhỏ giữa lòng sông chảy xiết, bên trên là tọa độ lửa của máy bay địch. Đối tượng bà đưa sang sông phần lớn là các chiến sĩ trẻ từ miền Bắc, nhiều người là sinh viên gác lại bút nghiên để lên đường bảo vệ Tổ quốc. Những chuyến đò đêm chở theo cả tuổi xuân và khát vọng của cả một thế hệ. Điều khiến bà đau đớn nhất mỗi khi nhớ lại chính là:

“Tôi đưa họ đi... nhưng chẳng mấy ai trở lại”.

Dù di chứng của bom đạn khiến ký ức bà giờ đây có lúc nhớ lúc quên, nhưng tiếng gọi “mẹ ơi” xé lòng của những người lính bị thương và mùi thuốc súng nồng nặc trên dòng sông năm ấy vẫn mãi là một phần máu

thit

của người nữ du kích. Sự hy sinh thầm lặng của bà là minh chứng sống động cho ý chí quật cường, lòng yêu nước sắt đá của con người Việt Nam trong thời hoa lửa.

Đứng trước tấm gương của bà Nguyễn Thị Thu, thế hệ trẻ hôm nay không khỏi xúc động và tự hào. Mỗi tấc đất hòa bình ngày nay đều được đánh đổi bằng máu và nước mắt của cha ông. Để xứng đáng với công ơn ấy, em tự hứa sẽ không ngừng học tập, rèn luyện đạo đức, sống có trách nhiệm với quê hương. Em sẽ cùng bạn bè lan tỏa những câu chuyện lịch sử hào hùng này, để ngọn lửa yêu nước mãi được truyền nối, quyết tâm xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp, xứng đáng với sự hạ sinh của các anh hùng liệt sĩ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn