Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGƯỜI LÁI ĐÒ TRÊN DÒNG SÔNG THẠCH HÃN

Thái Nguyên04/08/2026Xã Yên Thành (Đoàn xã Yên Thành)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Viết Sinh

Mùa hè năm 1972, chiến trường Quảng Trị trở thành nơi diễn ra một trong những trận chiến ác liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Dòng sông Thạch Hãn hiền hòa ngày nào bỗng trở thành ranh giới giữa sự sống và cái chết.

Ban ngày, máy bay Mỹ gầm rú trên bầu trời. Ban đêm, pháo sáng rực cả khúc sông. Nước sông đỏ màu phù sa hòa lẫn với khói lửa chiến tranh.

Muốn tiếp viện cho Thành cổ Quảng Trị, bộ đội ta buộc phải vượt qua dòng sông này.

Nhưng mỗi chuyến vượt sông đều phải đối mặt với bom, pháo và đạn bắn từ nhiều phía.

Lúc ấy, có một người lính trẻ tình nguyện nhận nhiệm vụ đặc biệt nguy hiểm: chèo đò đưa bộ đội qua sông.

Đó là Nguyễn Viết Sinh.

Sinh ra trong một gia đình nghèo ở tỉnh Quảng Bình, Nguyễn Viết Sinh từ nhỏ đã quen với sông nước. Khi đất nước có chiến tranh, anh tình nguyện nhập ngũ.

Đến chiến trường Quảng Trị, biết đơn vị cần người lái đò, anh xung phong ngay.

Anh nói với chỉ huy:

"Nếu không có người đưa bộ đội qua sông thì làm sao giữ được Thành cổ."

Từ đó, mỗi khi màn đêm buông xuống, Nguyễn Viết Sinh lại lặng lẽ đưa chiếc thuyền gỗ nhỏ ra mép nước.

Mỗi chuyến đò chở đầy những người lính trẻ cùng đạn dược, lương thực và thuốc men.

Không ai biết liệu chuyến đi ấy có trở về hay không.

Có những đêm, pháo địch bắn dồn dập.

Nước sông nổi sóng.

Mảnh đạn cắm chi chít quanh mạn thuyền.

Nhiều lần, bom nổ chỉ cách chiếc đò vài chục mét, nước hất tung cả con thuyền.

Nhưng Nguyễn Viết Sinh vẫn ghì chặt mái chèo.

Anh bình tĩnh nói với các chiến sĩ:

"Các đồng chí cúi thấp xuống! Còn tôi, tôi quen rồi."

Mỗi khi đưa bộ đội cập bờ an toàn, anh lại quay ngay về bến cũ đón chuyến tiếp theo.

Không nghỉ ngơi.

Không quản hiểm nguy.

Suốt những tháng ngày chiến đấu ác liệt ấy, Nguyễn Viết Sinh đã thực hiện hơn 70 chuyến đò vượt sông Thạch Hãn, đưa hàng nghìn lượt cán bộ, chiến sĩ và hàng chục tấn vũ khí, lương thực vào chiến trường.

Có lần, một quả pháo rơi sát mạn thuyền.

Chiếc đò thủng nhiều lỗ.

Nước tràn vào rất nhanh.

Anh cởi áo, lấy giẻ nhét tạm các lỗ thủng, vừa tát nước vừa tiếp tục chèo.

Khi thuyền cập bờ, mọi người đều an toàn.

Nhìn chiếc đò chi chít vết đạn, các chiến sĩ xúc động ôm chầm lấy người lái đò.

Nguyễn Viết Sinh chỉ cười hiền:

"Còn người là còn đò."

Sau chiến tranh, nhiều đồng đội kể lại rằng nếu không có những chuyến đò của Nguyễn Viết Sinh thì việc tiếp viện cho Thành cổ Quảng Trị sẽ vô cùng khó khăn.

Với những cống hiến đặc biệt xuất sắc ấy, ông được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Hòa bình lập lại, Nguyễn Viết Sinh trở về cuộc sống bình dị như bao người dân khác.

Ông không bao giờ nhận mình là người có công lớn.

Ông thường nói:

"Tôi chỉ là người cầm mái chèo. Người làm nên chiến thắng là cả dân tộc."

Ngày nay, đứng bên dòng sông Thạch Hãn, nhiều người vẫn thả những bông hoa xuống dòng nước để tưởng nhớ những người đã nằm lại nơi đây.

Trong những bông hoa ấy có cả lòng biết ơn dành cho người lái đò Nguyễn Viết Sinh – người đã âm thầm góp phần giữ vững Thành cổ Quảng Trị bằng chính lòng dũng cảm và sự hy sinh thầm lặng.

Câu chuyện của ông nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay rằng, trong chiến tranh, không chỉ những người trực tiếp cầm súng mới là anh hùng. Có những người lặng lẽ chèo từng chuyến đò, gùi từng bao gạo, cứu từng thương binh… nhưng chính họ đã góp phần làm nên chiến thắng của dân tộc.

Đó là những con người bình dị đã viết nên bản hùng ca bất tử của "Thời hoa lửa".

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn