Bài viết

Người Lái Đò Trên Dòng Sông Y Khoa: Giáo Sư Đặng Văn Ngữ Và Phép Màu Của "Vũ Khí" Cứu Người

Tác giả: Lê Thị Thu Thương

Huế22/08/2026phường Chu Văn An (Phường Chu Văn An)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

I. Tiếng Gọi Từ Chiến Khu Giữa Cơn Bão Lửa

Trong bản giao hưởng của lịch sử y tế Việt Nam, có một nốt trầm sâu lắng nhưng lại vang vọng dư âm mạnh mẽ nhất, đó là câu chuyện về một trí thức lớn, một nhà khoa học lỗi lạc đã từ bỏ vinh hoa nơi xứ người để quay về làm "người lính" cầm dao mổ, cầm ống nghiệm giữa rừng sâu. Giáo sư Đặng Văn Ngữ – người đã chế tạo thành công thuốc Penicillin ngay trong lòng kháng chiến – chính là biểu tượng sáng ngời cho một trái tim nhân ái hòa quyện cùng tư duy khoa học đỉnh cao.

Vào những năm tháng kháng chiến chống Pháp đầy khốc liệt, khi mà thương bệnh binh tử trận không chỉ vì đạn giặc mà vì những vết thương nhiễm trùng không thuốc chữa, bác sĩ Đặng Văn Ngữ đã đứng trước một lựa chọn sinh tử: ở lại Nhật Bản với tương lai xán lạn hay trở về chiến khu gian khổ, đối mặt với đói nghèo, bệnh tật và nguy hiểm rình rập. Ông chọn lối về, mang theo không chỉ tri thức, mà cả một niềm tin sắt đá rằng: Khoa học là để cứu người, và người trí thức phải đứng cạnh dân tộc trong những giờ phút nguy nan nhất.

II. Phép Màu Từ Căn Lều Lá: Khi Tri Thức Hóa Thành Sự Sống

Việt Bắc những năm ấy là "thủ phủ" của kháng chiến nhưng lại là tử địa của bệnh tật. Không phòng lab hiện đại, không máy móc tối tân, Giáo sư Đặng Văn Ngữ cùng các cộng sự đã thực hiện một cuộc cách mạng y học ngay dưới tán rừng già.

  • Chế tạo Penicillin từ… hư không: Với đôi bàn tay khéo léo và khối óc đầy bản lĩnh, ông đã tự mình nuôi cấy nấm Penicillium, chiết xuất thành công Penicillin – thứ "vũ khí vàng" giúp chữa trị vết thương cho hàng vạn chiến sĩ. Những ống thuốc đầu tiên ra đời từ những chiếc hũ sành, lọ thủy tinh cũ kỹ trong điều kiện thiếu thốn đến tận cùng, đã trở thành phép màu hồi sinh bao mảnh đời bị đạn giặc tàn phá.

  • Người gieo mầm hy vọng: Ông không chỉ là một nhà khoa học; ông là người thầy, người cha dìu dắt bao thế hệ y bác sĩ trẻ. Ông dạy họ rằng y học không chỉ có kỹ thuật, mà còn là đạo đức, là sự thấu cảm với nỗi đau của người bệnh.

  • III. Sứ Mệnh Cuối Cùng: Vị Bác Sĩ Của Những Mảnh Đất Xa Xôi

    Không dừng lại ở những công trình lừng lẫy ở Việt Bắc, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn quyết liệt nhất, ở cái tuổi đã xế chiều, Giáo sư Đặng Văn Ngữ vẫn chẳng ngại ngần nhận lệnh lên đường vào chiến trường miền Nam khói lửa. Ông muốn nghiên cứu về bệnh sốt rét – kẻ thù thầm lặng đã lấy đi sinh mạng của bao cán bộ, chiến sĩ trên đường hành quân.

    Trong một chuyến công tác tại chiến trường Thừa Thiên Huế vào năm 1967, ông đã hy sinh anh dũng trong một trận bom của địch. Sự ra đi của ông là một mất mát không gì bù đắp được cho nền y học nước nhà, nhưng hình ảnh một vị giáo sư bạc tóc, khoác áo blu trắng giữa chiến trường vẫn mãi mãi là biểu tượng bất diệt của tinh thần tận tụy.

    IV. Hồi Kết: Di Sản Của Sự Sống Và Khát Vọng

    Nhìn lại cuộc đời của Giáo sư Đặng Văn Ngữ, hậu thế không chỉ thấy những bằng sáng chế hay những công trình nghiên cứu khoa học vĩ đại, mà còn thấy một nhân cách lớn – nhân cách của một con người đã "hóa thân" vào sự nghiệp cao cả vì đồng bào.

    Nhờ có những trí thức như Đặng Văn Ngữ, chúng ta rút ra những bài học quý giá cho mai sau:

    1. Trí tuệ phục vụ cuộc đời: Sự thông tuệ chỉ thực sự có ý nghĩa khi nó được đặt vào tay những người biết dùng nó để tạo ra giá trị, để chữa lành và bảo vệ sự sống.

  • Khả năng kiến tạo từ nghịch cảnh: Dù điều kiện làm việc có khắc nghiệt đến đâu, sự say mê và tinh thần sáng tạo vẫn có thể biến những điều không thể thành có thể.

  • Lòng yêu nước cao thượng: Sự hy sinh cá nhân vì đại nghĩa chính là viên gạch vững chắc nhất xây nên sự trường tồn của dân tộc.

  • Câu chuyện về Giáo sư Đặng Văn Ngữ như một nén hương lòng thơm ngát gửi đến thế hệ hôm nay: Hãy không ngừng khát khao tri thức, dám sống một cuộc đời dấn thân và biết đặt trái tim mình vào từng việc nhỏ bé nhất vì cộng đồng, bởi đó chính là cách tuyệt vời nhất để biến cuộc đời của mỗi người trở thành một bản trường ca đầy ý nghĩa.

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn