Bài viết

Người Lái Đò Trên Sông Thạch Hãn

Trong chiến dịch mùa hè năm 1972 tại Sông Thạch Hãn, dòng sông trở thành tuyến vận chuyển và chiến đấu vô cùng ác liệt. Nhiều chiến sĩ đã hy sinh khi vượt sông, và những người lái đò dân quân ngày đêm đưa bộ đội qua sông trong mưa bom bão đạn. Câu chuyện kể về một người lái đò lặng thầm giữa chiến tranh.

TP. Hồ Chí Minh15/06/2026Hoàng Trần Hải Băng (Trường Đại học Sư phạm Thành phố Hồ Chí Minh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thạch Hãn nước đỏ phù sa,
Chảy qua năm tháng như là máu rơi.
Bờ sông gió thổi tơi bời,
Nghe trong sóng nước những lời chiến chinh.

Có người lái đò lặng thinh,
Đưa bao đoàn lính qua mình sông sâu.
Không tên, không tuổi, không màu,
Chỉ mang mái chèo làm cầu sinh ra.

Đêm đêm pháo sáng trôi xa,
Bầu trời rách nát như là mảnh gương.
Anh chèo giữa lửa chiến trường,
Mà tay vẫn vững giữa đường tử sinh.

Có lần bom nổ rung rinh,
Nước sông cuộn xoáy như hình bão giông.
Thuyền con chao đảo giữa dòng,
Nhưng anh vẫn giữ tấm lòng không lay.

“Còn người, còn chuyến hôm nay,
Còn con sông ấy còn ngày ra đi.”
Lời anh như một lời thề,
Giữa nơi sống chết lặng nghe đất trời.

Có đêm mưa gió tơi bời,
Xác người ngã xuống giữa nơi đôi bờ.
Anh không kịp nói một lời,
Chỉ đưa tay kéo từng người lên thuyền.

Bao nhiêu chuyến đò lặng yên,
Chở theo sự sống qua miền lửa bom.
Có người trở lại quê hương,
Có người ở lại giữa dòng sông sâu.

Thạch Hãn vẫn chảy về đâu,
Mang theo ký ức nhuộm màu thời gian.
Những người nằm lại sông ngàn,
Hóa thành cát trắng, hóa thành bình yên.

Sau này đất nước nối liền,
Sông thôi chia cắt đôi miền xót xa.
Người về thắp nén hương qua,
Nghe trong sóng nước như là lời xưa.

Người lái đò đã già nua,
Nhưng câu chuyện cũ vẫn vừa trong tim.
Một đời không phút lặng im,
Góp phần giữ lấy hòa bình hôm nay.

Sông xưa nay đã êm đềm,
Nhưng không quên được những đêm máu đào.
Bởi trong từng nhịp sóng trào,
Có người chèo đò đi vào lịch sử.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn