Người lái đò trên sông trong những năm chiến tranh
Trong những năm kháng chiến chống Mỹ, không phải ai cũng cầm súng ra trận. Có những con người ở lại quê hương, làm những công việc rất bình dị, nhưng lại góp phần quan trọng vào cuộc chiến. Một trong số đó là những người lái đò trên các tuyến sông.
Theo lời kể của Nguyễn Văn Ký — một người từng làm nghề chèo đò tại miền Trung — công việc của ông trong thời chiến hoàn toàn khác so với thời bình.
Ban ngày, ông vẫn chở người qua sông như bình thường. Nhưng đến đêm, công việc thực sự mới bắt đầu.
Ông kể lại rằng, vào ban đêm, ông thường được giao nhiệm vụ đưa bộ đội, hàng hóa, thậm chí cả thương binh vượt sông. Mọi hoạt động đều phải diễn ra trong im lặng tuyệt đối, không được bật đèn vì sợ máy bay phát hiện.
Có những đêm, dòng sông rất yên tĩnh, chỉ nghe thấy tiếng mái chèo khua nhẹ trong nước. Nhưng cũng có những lúc, tiếng máy bay vang lên từ xa, buộc mọi người phải dừng lại, ẩn nấp ngay giữa dòng.
Ông nhớ nhất một lần chở thương binh qua sông. Người bị thương rất nặng, nhưng không thể đưa đi ban ngày. Trong suốt chuyến đi, tất cả đều giữ im lặng, chỉ mong qua sông an toàn.
Khi cập bờ, ông mới thở phào nhẹ nhõm.
Theo lời ông, công việc ấy tuy không trực tiếp chiến đấu, nhưng luôn đối mặt với nguy hiểm. Chỉ cần bị phát hiện, cả người và thuyền đều có thể trở thành mục tiêu.
Sau chiến tranh, ông trở lại cuộc sống bình thường, tiếp tục nghề chèo đò. Nhưng những ký ức về những đêm vượt sông năm xưa vẫn còn nguyên trong trí nhớ.
Câu chuyện của ông cho thấy rằng, trong chiến tranh, không chỉ những người ở tiền tuyến mới góp phần làm nên chiến thắng, mà cả những con người bình dị ở hậu phương cũng đóng vai trò quan trọng.


