Bài viết

NGƯỜI LÁI ĐÒ TRÊN SÔNG VÀM CỎ

Tây Ninh16/04/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, dòng sông Vàm Cỏ Tây chảy qua Long An không chỉ là nguồn sống của người dân, mà còn là tuyến đường bí mật phục vụ cách mạng.

Ông Sáu Đời là một người lái đò bình dị trên dòng sông ấy.

Ban ngày, ông chở khách qua lại như bao người khác. Chiếc ghe nhỏ của ông gắn liền với cuộc sống mưu sinh, đưa người dân sang sông, chở hàng hóa, nông sản.

Nhưng khi đêm xuống, ông trở thành một “chiến sĩ thầm lặng”.

Ông nhận nhiệm vụ đưa cán bộ, chiến sĩ và tài liệu vượt sông. Những chuyến đi ấy không có ánh đèn, không tiếng nói, chỉ có tiếng nước khẽ vỗ vào mạn ghe.

Địch thường xuyên tuần tra trên sông. Chúng dùng đèn pha soi rọi, kiểm soát gắt gao các bến đò. Chỉ cần bị phát hiện, không chỉ ông mà cả những người trên ghe đều gặp nguy hiểm.

Một đêm nọ, ông Sáu Đời nhận nhiệm vụ đưa hai cán bộ vượt sông gấp.

Trời tối đen, gió nhẹ, mặt nước lặng. Ông chèo ghe thật chậm, giữ cho mái chèo không phát ra tiếng động lớn.

Khi ghe ra đến giữa dòng, bất ngờ một chiếc xuồng tuần tra của địch xuất hiện.

Ánh đèn pha quét ngang mặt nước.

Không còn thời gian để quay lại, ông nhanh trí ra hiệu cho hai cán bộ nằm xuống khoang ghe, phủ lên bằng những tấm lưới và ít rau củ như một chuyến chở hàng bình thường.

Khi chiếc xuồng tiến lại gần, tên lính gọi lớn:
“Ghe ai đó?”

Ông bình tĩnh đáp:
“Tui chở rau qua chợ sớm.”

Chúng yêu cầu kiểm tra.

Ông chèo ghe áp lại. Tim đập mạnh, nhưng gương mặt vẫn giữ vẻ bình thản. Khi tên lính soi đèn vào ghe, chỉ thấy rau củ và lưới phủ.

Có lẽ vì không phát hiện điều gì khả nghi, chúng cho đi.

Khi chiếc xuồng rời xa, ông mới thở nhẹ, tiếp tục chèo.

Chuyến đi đêm ấy thành công.

Hai cán bộ được đưa qua sông an toàn, mang theo những thông tin quan trọng.

Trong suốt những năm chiến tranh, ông Sáu Đời đã thực hiện hàng chục chuyến vượt sông như thế. Có lần gặp bão, có lần suýt bị bắt, nhưng ông chưa bao giờ từ chối nhiệm vụ.

Khi được hỏi vì sao dám mạo hiểm, ông chỉ nói:
“Chiếc ghe này không chỉ chở người, mà còn chở cả niềm tin.”

Sau ngày hòa bình, ông vẫn tiếp tục làm nghề lái đò. Dòng sông vẫn chảy, nhưng không còn tiếng súng.

Người dân Long An vẫn nhớ về ông – người lái đò năm xưa đã góp phần giữ vững mạch liên lạc của cách mạng.

Câu chuyện của ông Sáu Đời cho thấy:
Trong thời “hoa lửa”, mỗi dòng sông, mỗi con đường đều có những con người thầm lặng gìn giữ.

Và chính từ những chuyến đò lặng lẽ ấy, “hoa lửa” đã được truyền đi – bền bỉ và không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn