Người có công giúp đỡ cách mạng

Người lái đò vượt Thạch Hãn

Những năm tháng khốc liệt ở vùng Ái Tử, dòng Sông Thạch Hãn trở thành ranh giới sinh tử. Ban ngày, mặt nước tưởng như yên ả nhưng luôn bị dòm ngó; ban đêm, từng chuyến đò lặng lẽ rẽ sóng, chở theo người và hàng hóa cho tiền tuyến. Ông Phan Văn Lộc vốn là dân chài. Khi chiến sự lan rộng, ông tình nguyện dùng chiếc đò gỗ của gia đình để đưa bộ đội và thương binh vượt sông. Ông thuộc từng khúc lạch, từng bãi bồi nông sâu, biết nơi nào có thể cập bến an toàn khi pháo sáng bùng lên.

Quảng Trị05/03/2026Trương Quang Ngọc (Đoàn Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng khốc liệt ở vùng Ái Tử, dòng Sông Thạch Hãn trở thành ranh giới sinh tử. Ban ngày, mặt nước tưởng như yên ả nhưng luôn bị dòm ngó; ban đêm, từng chuyến đò lặng lẽ rẽ sóng, chở theo người và hàng hóa cho tiền tuyến.

Ông Phan Văn Lộc vốn là dân chài. Khi chiến sự lan rộng, ông tình nguyện dùng chiếc đò gỗ của gia đình để đưa bộ đội và thương binh vượt sông. Ông thuộc từng khúc lạch, từng bãi bồi nông sâu, biết nơi nào có thể cập bến an toàn khi pháo sáng bùng lên.

Có đêm mưa tầm tã, nước sông dâng cao, dòng chảy xiết. Ông Lộc ghì mái chèo, khẽ ra hiệu cho mọi người nằm thấp xuống đáy đò. Một chớp lửa lóe sáng phía xa, mặt nước rung lên bởi tiếng nổ. Chiếc đò chao đảo nhưng vẫn giữ hướng. “Qua được bờ là sống,” ông nói nhỏ.

Khó khăn nhất là khi phải chở thương binh nặng. Ông thường nhường chỗ khô ráo nhất cho họ, còn mình ngồi sát mép đò, nước tạt ướt lạnh buốt. Có lần, một mảnh pháo rơi gần bờ, làm vỡ một tấm ván. Ông vội lấy áo tơi bịt lại, chèo nốt quãng còn lại trước khi sửa đò.

Sau mỗi chuyến an toàn, ông lại lặng lẽ quay về bến cũ, chờ tín hiệu tiếp theo. Không kèn trống, không danh xưng, chỉ có tiếng mái chèo khua nhè nhẹ giữa đêm.

Hòa bình lập lại, bến đò năm xưa dần nhường chỗ cho cầu mới. Nhưng người dân Ái Tử vẫn nhắc đến ông Lộc – người lái đò thầm lặng đã nhiều lần vượt Thạch Hãn trong thời hoa lửa.

Câu chuyện ấy nhắc rằng, giữa khói bom, có những con người bình dị lấy chính nghề mưu sinh của mình để góp sức cho quê hương. Một mái chèo bền bỉ cũng có thể trở thành biểu tượng của lòng dũng cảm và nghĩa tình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn