Bài viết

NGƯỜI LÁI NGỰA TRÊN ĐỈNH ĐỒNG VĂN

Tuyên Quang03/12/2025Liên đội trường nội trú Bắc Quang (Liên đội trường nội trú Bắc Quang)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm kháng chiến chống Pháp, vùng núi đá Hà Giang còn heo hút, đường đi chỉ là các vẹt đá dựng đứng men theo sườn núi. Ở đó có một người đàn ông tên Vừ Mí Pó, người dân tộc Mông ở bản Lô Lô Chải (Đồng Văn). Ông không phải chiến sĩ cầm súng, nhưng là người vận chuyển lương thực, vũ khí cho bộ đội qua những cung đường núi hiểm trở nhất. Nhờ công lao đặc biệt, ông được suy tôn là Anh hùng Lao động trong thời kỳ kháng chiến của Hà Giang cũ. 1. Con đường của người “chở hàng bằng chân và bằng tim” Mỗi chuyến đi của ông Pó dài hàng chục cây số, phải vượt qua những đèo hiểm như Mã Pì Lèng, Tây Côn Lĩnh. Có ngày, ông đi từ lúc trời chưa sáng đến khi trăng treo trên đỉnh núi. Lưng ông lúc nào cũng cõng một bao ngô, một thùng đạn hoặc hòm thuốc cứu thương. Ông nói với bộ đội: “Người dân Mông không có súng, nhưng có đôi chân. Chân giúp bộ đội thì cũng là đánh giặc rồi.” Trong những mùa rét buốt, sương phủ trắng đá, ông còn cho ngựa mang thuốc men vào các lán điều trị thương binh. Người ta bảo: “Có bước chân của Pó thì bản yên, bộ đội yên.” 2. Cầu đá bên vực sâu Một lần, đang đưa lương thực cho chiến khu, ông Pó gặp mưa đá lớn. Dòng suối bên đường tràn lên, cây cầu gỗ duy nhất bị cuốn trôi. Không thể để lương thực hỏng, ông đã cùng vài dân quân ghép đá, kéo dây rừng dựng tạm một chiếc cầu mới trong đêm. Bộ đội gọi đó là “cây cầu sống”, vì nó được dựng từ sức người và ý chí kiên cường. 3. Niềm tin gửi vào cách mạng Khi nhận tin con trai út của mình hi sinh trong một trận càn, ông chỉ lặng đi một lúc. Rồi ông cầm dây cương, quay lại nói với chỉ huy: “Thằng bé đi đánh giặc, nó sống hay chết cũng vì nước. Tôi còn sức thì tôi còn đi.” Không ai quên được hình ảnh người đàn ông dáng nhỏ, áo chàm ướt sũng, nhưng bước chân trên sườn núi vẫn vững như cây sa mộc. 4. Danh hiệu và lời nhắn nhủ Hòa bình lập lại, Nhà nước phong tặng cho ông Pó danh hiệu Anh hùng Lao động. Ngày nhận huân chương, ông đặt tay lên ngực áo và nói: “Công này không phải của tôi. Là của cả bản, cả núi rừng Hà Giang đã nuôi bộ đội.” Đến cuối đời, ông vẫn đi lại trên những con đường cũ, dạy bọn trẻ trong bản biết yêu đất, yêu núi, yêu tự do mà xương máu cha ông đã đổi lấy.

Ý nghĩa câu chuyện

• Tôn vinh những người dân lao động bình dị nhưng đóng góp to lớn cho cách mạng.

• Thể hiện tinh thần kiên cường, đoàn kết của đồng bào dân tộc vùng cao Hà Giang. • Là bài học về trách nhiệm, lòng yêu nước và lòng tự hào dân tộc dành cho thế hệ trẻ hôm nay

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI LÁI NGỰA TRÊN ĐỈNH ĐỒNG VĂN | Câu chuyện thời hoa lửa