Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

NGƯỜI LÁI TÀU GIỮ BẾN CỬA TÙNG

​Ông Hồ Văn Chiến quê ở vùng cửa biển Cửa Tùng, huyện Vĩnh Linh. Năm 1970, ông là một trong những chiến sĩ hải quân tinh nhuệ thuộc Đoàn 125, đơn vị chuyên vận tải vũ khí, lương thực theo đường biển (Đường mòn Hồ Chí Minh trên biển) để tiếp tế cho chiến trường Quảng Trị và Thừa Thiên - Huế. ​Cuộc hành trình trong lòng "vây váp" ​Cửa Tùng những năm 1970 được ví như "mắt bão". Hải quân Mỹ thiết lập hệ thống phong tỏa dày đặc với tàu chiến hạm đội 7 và máy bay trinh sát 24/24. Nhiệm vụ của ông Chiế

Quảng Trị27/02/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

​Ông Hồ Văn Chiến quê ở vùng cửa biển Cửa Tùng, huyện Vĩnh Linh. Năm 1970, ông là một trong những chiến sĩ hải quân tinh nhuệ thuộc Đoàn 125, đơn vị chuyên vận tải vũ khí, lương thực theo đường biển (Đường mòn Hồ Chí Minh trên biển) để tiếp tế cho chiến trường Quảng Trị và Thừa Thiên - Huế.

​Cuộc hành trình trong lòng "vây váp"

​Cửa Tùng những năm 1970 được ví như "mắt bão". Hải quân Mỹ thiết lập hệ thống phong tỏa dày đặc với tàu chiến hạm đội 7 và máy bay trinh sát 24/24. Nhiệm vụ của ông Chiến và đồng đội là điều khiển những chiếc tàu gỗ giả dạng tàu cá của ngư dân, chở hàng tấn thuốc nổ và đạn dược vượt qua hàng rào điện tử của địch để vào bến.

​Ông Chiến bồi hồi nhớ lại:

​"Chúng tôi đi trên những 'con tàu không số', thực chất là những khối thuốc nổ di động. Mỗi chuyến đi đều được làm lễ truy điệu sống. Nếu bị địch phát hiện và không còn đường thoát, chúng tôi có lệnh phải kích nổ khối thuốc để xóa dấu vết, không để tàu và vũ khí rơi vào tay giặc."

​Trận chiến với sóng dữ và đạn lạc

​Kỷ niệm ám ảnh nhất là chuyến tàu vào đêm cuối năm 1971. Tàu của ông gặp bão lớn, lại bị tàu tuần tiễu của địch phát hiện và xả súng liên hồi. Giữa lằn ranh sinh tử, ông Chiến vẫn vững tay lái, điều khiển con tàu lách qua các bãi đá ngầm mà máy radar của địch không thể theo dõi được.

​Khi tàu cập bến bí mật tại một lạch nhỏ gần Cửa Tùng, toàn bộ hàng hóa được bốc dỡ an toàn ngay trong đêm dưới sự hỗ trợ của bà con địa phương. "Lúc đó, nhìn thấy đồng đội ở đất liền ra đón, tay bắt mặt mừng, chúng tôi mới biết mình còn sống," ông Chiến chia sẻ.

​Người giữ lửa biển quê hương

​Hòa bình lập lại, ông Chiến trở về làm một ngư dân bình dị, tiếp tục gắn bó với biển xanh Cửa Tùng. Những ngày lễ, ông thường ra thắp nhang bên đài tưởng niệm chiến sĩ tàu không số. Đối với ông, biển Quảng Trị không chỉ có tôm cá, mà còn là nơi gửi gắm xương máu của những đồng đội đã hóa thân vào sóng nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn