Bài viết

NGƯỜI LÁI TÀU KHÔNG SỐ VÀ CHUYẾN HÀNG CUỐI CÙNG

Ninh Bình22/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong lịch sử cuộc kháng chiến chống Mỹ, Đường Hồ Chí Minh trên biển là một huyền thoại được viết bằng máu và lòng dũng cảm của những chiến sĩ trên những "Con tàu không số". Họ là những cảm tử quân trên biển, vận chuyển vũ khí từ miền Bắc chi viện cho chiến trường Nam Bộ trên những chiếc tàu gỗ, tàu sắt ngụy trang thành tàu đánh cá, sẵn sàng biến tàu thành một khối bộc phá khổng lồ để bảo vệ bí mật con đường nếu bị lộ. Ông Tư Hòa, thuyền trưởng của con tàu 154, là một con người huyền thoại như thế.

Ông Tư Hòa quê ở vùng sông nước Cà Mau, có nước da rám nắng đen nhẻm vì gió biển và đôi mắt tinh anh của một loài kình ngư. Ông đã cầm lái hơn mười chuyến tàu ra Bắc vào Nam an toàn, luồn lách qua hàng loạt mạng lưới phong tỏa dày đặc của hạm đội 7 Mỹ và hải quân Sài Gòn. Đêm tháng Chạp năm 1971, tàu 154 nhận lệnh vận chuyển ba mươi tấn vũ khí và thuốc men đặc biệt cập bến bến vũng Rô (Phú Yên). Đây là chuyến hàng có tính chất quyết định cho chiến dịch mùa xuân của quân dân Khu 5.

Con tàu sắt sơn màu xám xịt, tắt hết đèn, lặng lẽ rẽ sóng lao đi trong một đêm biển động dữ dội. Sóng biển cao hàng mét chồm lên boong tàu, gió rít từng hồi qua cột buồm ngụy trang. Trên đài chỉ huy, đôi bàn tay gân guốc của ông Tư Hòa giữ chặt bánh lái. Gương mặt ông bình thản, nhưng tâm trí thì căng ra như dây đàn. Ông biết, vùng biển này đang bị tàu tuần tiễu và máy bay trinh sát của địch lùng sục ráo riết.

Đến ba giờ sáng, khi tàu chỉ còn cách bờ biển vũng Rô khoảng mười hải lý, tiếng còi báo động trên tàu vang lên dồn dập. Một chiếc tàu khu trục lớn của địch xuất hiện từ phía chân trời, bật đèn pha công suất lớn quét loang loáng trên mặt biển. Ánh đèn pha chói lòa nhanh chóng khóa chặt lấy con tàu 154.

— Tàu lạ phía trước, hạ tốc độ để kiểm tra! — Tiếng loa từ tàu địch oai oái phát lại qua tần số vô tuyến. Ông Tư Hòa quay sang nhìn người chính ủy bến, ánh mắt hai người giao nhau, kiên định và lặng lẽ. Không ai nói một lời, họ hiểu thời khắc quyết định đã đến. Ông Tư lệnh ra lệnh cho thợ máy: "Tăng hết tốc lực! Lao thẳng vào hướng bờ!".

Tàu địch bắt đầu nã pháo. Những quả đạn pháo 127mm nổ tung quanh tàu, dựng lên những cột nước khổng lồ. Một mảnh pháo găm trúng mạn phải tàu, khói đen bốc lên nghi ngút. Ông Tư Hòa bị một mảnh đạn văng trúng đùi, máu chảy xối xả làm ướt sũng ống quần bạt, nhưng ông vẫn đứng vững bằng một chân, hai tay ghì chặt bánh lái không cho con tàu lệch hướng. Tàu 154 như một con cá kình dũng cảm, vừa bắn trả bằng khẩu 14,5mm trên boong, vừa lao băng băng về phía dải núi đá của vũng Rô.

Khi tàu vào đến vùng nước nông gần bờ, tàu địch không thể tiến xa hơn vì sợ cạn, chúng liên tục nã pháo hủy diệt lên con tàu. Lúc này, boong tàu đã bốc cháy dữ dội, hệ thống máy móc bị hỏng hoàn toàn. Các chiến sĩ trên tàu nhanh chóng chuyển các hòm thuốc men và vũ khí nhẹ xuống biển để lực lượng du kích bờ biển ra kéo vào. Ông Tư Hòa nhìn quanh, thấy số lượng vũ khí lớn vẫn còn kẹt lại trong khoang, trong khi hai chiếc tàu tốc biến của địch đang lao đến áp sát nhằm bắt sống con tàu và các chiến sĩ.

Ông Tư quay sang bảo các thủy thủ còn lại: — Tất cả nhảy xuống biển, bơi vào bờ ngay! Đây là lệnh! — Còn anh thì sao, thuyền trưởng? — Người thợ máy trẻ gào lên trong làn khói. — Tôi ở lại kích nổ khối bộc phá hủy tàu. Không được để một viên đạn, một khẩu súng nào rơi vào tay giặc! Đi ngay!

Nói rồi, ông Tư Hòa tự tay chốt chặt cửa buồng lái từ bên trong. Anh dùng chiếc thắt lưng da buộc chặt chân mình vào cột bánh lái để khỏi ngã vì mất máu. Tay trái anh giữ chặt kíp nổ của khối bộc phá mười tấn được cài sẵn dưới đáy tàu. Qua khung cửa kính vỡ nát, ông nhìn thấy các chiến sĩ của mình đã bơi an toàn vào rặng đước, nhìn thấy dải non sông gấm vóc của quê hương đang ở ngay trước mắt. Một nụ cười mãn nguyện hiện lên trên khuôn mặt sạm mùi khói súng của người thuyền trưởng già.

Khi toán lính ngụy trên tàu tốc biến vừa nhảy lên boong tàu 154, hô hoán bắt đầu thu giữ, ông Tư Hòa dứt khoát ấn mạnh cần gạt kíp nổ.

Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, xé toạc màn đêm vũng Rô. Một quầng lửa khổng lồ rực sáng cả một vùng biển, hất tung con tàu 154 cùng lũ giặc lên không trung. Ông Tư Hòa đã hóa thân vào sóng biển quê hương, chuyến hàng cuối cùng của ông đã không rơi vào tay giặc, giữ trọn vẹn lời thề bảo vệ bí mật con đường huyền thoại trên biển. Sự hy sinh anh dũng của ông như một ngọn đuốc rực sáng, soi đường cho những thế hệ người lính biển tiếp tục giữ vững chủ quyền biển đảo quê hương cho đến ngày toàn thắng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn