Bài viết

NGƯỜI LÁI XE CHỞ THƯƠNG BINH TRÊN TUYẾN LỬA

Ký ức về những chuyến xe chở thương binh xuyên rừng, nơi mỗi lần khởi động xe là một lần đối diện sinh tử.

Thanh Hóa07/06/2026Nguyễn Thị Hiền (Trường mầm non Hoằng Đức 1)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trên tuyến Trường Sơn, xe cứu thương không bao giờ được đi dễ dàng.

Mỗi chuyến đi đều là một cuộc chạy đua với thời gian.

Bác Phạm Văn Dũng nhớ rất rõ những ngày đầu làm lái xe quân y.

Chiếc xe cũ kỹ.

Đường rừng gập ghềnh.

Thương binh nằm phía sau, được cố định tạm bằng cáng gỗ.

Mỗi lần khởi động xe, bác đều kiểm tra rất kỹ.

Vì chỉ cần trục trặc nhỏ, cả hành trình có thể dừng lại.

Có những chuyến đi diễn ra trong đêm.

Không đèn.

Chỉ có ánh sáng yếu từ bầu trời mờ.

Xe chạy chậm.

Rất chậm.

Vì phía trước là đường đất trơn và những đoạn bị bom phá.

Bác luôn giữ tay lái chắc.

Không dám lơ là.

Bởi phía sau là sự sống của đồng đội.

Một lần, xe bác chở một thương binh rất nặng.

Mưa rừng đổ xuống bất ngờ.

Đường trở nên lầy lội.

Xe gần như không thể di chuyển.

Bác và đồng đội phải xuống xe, tìm cách kê đá, chèn gỗ dưới bánh.

Mất rất nhiều thời gian.

Nhưng không ai bỏ cuộc.

Cuối cùng, chiếc xe cũng vượt qua được đoạn đường nguy hiểm.

Khi đến trạm cứu chữa, thương binh vẫn còn cơ hội tiếp tục điều trị.

Bác Dũng chỉ đứng lặng một lúc rất lâu.

Không nói gì.

Chỉ nhìn chiếc xe cũ đầy bùn đất.

Sau này, bác thường nói:

“Có những chuyến xe không chở hàng hóa, mà chở cả hy vọng sống của con người.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn