Người lái xe cứu thương chở sự sống giữa mưa bom Hà Tĩnh
Câu chuyện kể về một người lái xe từng trực tiếp vận chuyển thương binh trong những năm chiến tranh ác liệt tại Hà Tĩnh.
Ông Nguyễn Văn Bình từng là tài xế lái xe cứu thương phục vụ vận chuyển thương binh từ các điểm nóng về tuyến sau điều trị.
Ông kể những chuyến xe khi ấy luôn chạy trong đêm để tránh máy bay phát hiện.
Đèn xe chỉ được bật rất nhỏ.
Nhiều đoạn phải tắt hoàn toàn, chỉ dựa vào ánh trăng hoặc trí nhớ đường đi.
Phía sau xe là những thương binh đang đau đớn.
Có người cố nắm tay ông van xin:
“Anh chạy nhanh thêm chút nữa…”
Câu nói ấy khiến ông ám ảnh suốt cuộc đời.
Một đêm năm 1972, xe của ông đang chở thương binh qua địa phận Hà Tĩnh thì máy bay bất ngờ xuất hiện.
Bom nổ gần khiến kính xe vỡ tung.
Tay ông bị thương do mảnh kính cắt vào nhưng ông vẫn tiếp tục lái.
Ông nói:
“Nếu dừng lại, phía sau có người sẽ không kịp cứu.”
Chuyến xe hôm đó đã cứu sống nhiều người.
Chiếc vô lăng xe bị cháy xém sau vụ nổ vẫn được ông giữ lại đến tận hôm nay.
Ông thường nhìn nó và nhớ về những đêm chạy đua với tử thần để giành lại sự sống cho người khác.



